
Một giai đoạn công tác của hai thời đại trước đã diễn ra ở Y-sơ-ra-ên, và một giai đoạn khác diễn ra ở Giu-đa. Nói chung, cả hai giai đoạn này đều không ra khỏi Y-sơ-ra-ên, và mỗi giai đoạn công tác được thực hiện trong những người đầu tiên được chọn. Như thế, dân Y-sơ-ra-ên tin rằng Giê-hô-va Đức Chúa Trời chỉ là Chúa của riêng dân Y-sơ-ra-ên. Bởi Jêsus đã làm việc ở Giu-đa, nơi Ngài đã thực hiện việc chịu đóng đinh trên thập tự, người Do Thái coi Ngài là Đấng Cứu Chuộc của dân Do Thái. Họ nghĩ Ngài chỉ là Vua của người Do Thái, chứ không phải dân tộc nào khác; rằng Ngài không phải Chúa đã cứu chuộc người Anh, cũng chẳng phải Chúa đã cứu chuộc người Mỹ, mà là Chúa đã cứu chuộc dân cư Y-sơ-ra-ên; và rằng chính người Do Thái mới là dân được Ngài cứu chuộc tại Y-sơ-ra-ên. Thực ra, Đức Chúa Trời là Đấng chủ tể của vạn vật. Ngài là Đức Chúa Trời của muôn loài thọ tạo. Ngài không chỉ là Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên, cũng không phải của dân Do Thái; Ngài là Đức Chúa Trời của muôn loài thọ tạo. Hai giai đoạn công tác trước của Ngài diễn ra ở Y-sơ-ra-ên, điều này đã tạo ra những ý niệm nhất định trong dân chúng. Họ nghĩ rằng Đức Giê-hô-va đã làm công việc của Ngài tại Y-sơ-ra-ên, rằng chính Jêsus đã thực hiện công việc của Ngài ở Giu-đa, và thêm vào đó, Ngài đã trở nên xác thịt để làm công tác - và trong trường hợp nào đi nữa, thì công tác này đã không ra khỏi Y-sơ-ra-ên. Ngài đã không làm việc với người Ai Cập hay người Ấn Độ; Ngài chỉ làm việc với dân Y-sơ-ra-ên. Vì vậy dân chúng hình thành những quan niệm khác nhau, và vạch ra công tác của Đức Chúa Trời trong một phạm vi nhất định. Họ cho rằng khi Đức Chúa Trời làm việc, Ngài phải làm giữa những người được chọn, và tại Y-sơ-ra-ên; dành cho dân Y-sơ-ra-ên, Đức Chúa Trời không hoạt động trên ai khác, cũng không có bất kỳ quy mô nào vĩ đại hơn cho công tác của Ngài. Họ đặc biệt nghiêm khắc trong việc chỉnh đốn Đức Chúa Trời nhập thể, và không cho phép Ngài ra khỏi phạm vi Y-sơ-ra-ên. Chẳng phải tất cả những điều này đều là những quan niệm của con người sao? Đức Chúa Trời đã tạo ra trời đất và vạn vật, Ngài đã tạo ra muôn loài thọ tạo, vậy thì làm sao Ngài có thể giới hạn công việc Ngài chỉ trong Y-sơ-ra-ên mà thôi? Trong trường hợp đó, Ngài làm ra toàn bộ tạo vật của Ngài để làm gì? Ngài đã tạo ra toàn bộ thế giới, và Ngài đã thực hiện kế hoạch quản lý sáu ngàn năm của Ngài không chỉ ở Y-sơ-ra-ên mà còn cho hết thảy mọi người trong vũ trụ. Bất kể là họ sống ở Trung Quốc, Mỹ, Anh hay Nga, mỗi người đều là con cháu của A-đam; họ đều được tạo ra bởi Đức Chúa Trời. Không một ai trong số họ có thể thoát khỏi những ranh giới của sự tạo dựng, và không một ai trong số họ có thể tách mình khỏi danh hiệu “con cháu A-đam”. Hết thảy họ đều là vật thọ tạo của Đức Chúa Trời, hết thảy họ đều là con cháu A-đam, và hết thảy họ cũng là những con cháu sa ngã của A-đam và Ê-va. Không chỉ có dân Y-sơ-ra-ên mới là tạo vật của Đức Chúa Trời, mà là hết thảy mọi người; chỉ là một số đã bị nguyền rủa, còn một số thì được ban phúc lành. Có nhiều điều dễ chịu về dân Y-sơ-ra-ên; Đức Chúa Trời đã làm việc với họ vào buổi đầu bởi họ ít sa ngã nhất. Người Trung Quốc không thể sánh được với họ; họ thấp hèn hơn nhiều. Vì vậy, Đức Chúa Trời ban đầu đã làm việc giữa dân Y-sơ-ra-ên, và giai đoạn công tác thứ hai của Ngài chỉ được thực hiện ở Giu-đa - điều đã dẫn tới nhiều quan niệm và quy tắc trong con người. Trên thực tế, nếu Đức Chúa Trời hành động theo những quan niệm của con người, Ngài sẽ chỉ là Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên, và như thế sẽ không có khả năng mở rộng công việc của Ngài ra các quốc gia dân ngoại, bởi vì Ngài chỉ là Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên, và không phải là Đức Chúa Trời của muôn loài thọ tạo. Các tiên tri đã phán rằng danh Đức Giê-hô-va sẽ được khuếch đại ra các quốc gia dân ngoại, rằng danh Ngài sẽ lan truyền đến các quốc gia dân ngoại. Tại sao điều này lại được tiên báo? Nếu Đức Chúa Trời chỉ là Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên, thì Ngài chỉ làm việc trong Y-sơ-ra-ên. Hơn nữa, Ngài sẽ không mở rộng công việc này, và Ngài sẽ không đưa ra lời tiên tri như thế. Bởi vì Ngài đã đưa ra lời tiên tri này, Ngài chắc chắn sẽ mở rộng công tác của Ngài giữa các quốc gia dân ngoại, và đến tất cả mọi quốc gia và lãnh thổ. Bởi vì Ngài đã phán như vậy, Ngài phải làm như vậy; đây là kế hoạch của Ngài, bởi Ngài là Chúa đã tạo dựng ra trời đất và vạn vật, và là Đức Chúa Trời của muôn loài thọ tạo. Bất kể Ngài làm việc giữa dân Y-sơ-ra-ên hay ở khắp Giu-đa, công việc của Ngài làm là công việc của toàn vũ trụ, và là công việc của toàn nhân loại. Công việc Ngài làm hôm nay trong quốc gia của con rồng lớn sắc đỏ - trong một quốc gia dân ngoại - vẫn là công việc của toàn nhân loại. Y-sơ-ra-ên có thể là nền tảng cho công việc của Ngài trên đất; tương tự như vậy, Trung Quốc cũng có thể là nền tảng cho công việc của Ngài giữa các quốc gia dân ngoại. Chẳng phải Ngài bây giờ đã làm ứng nghiệm lời tiên tri rằng “danh Đức Giê-hô-va sẽ được khuếch đại giữa các quốc gia dân ngoại” đó sao? Bước đầu tiên trong công tác của Ngài giữa các quốc gia dân ngoại chính là việc này, việc mà Ngài đang làm ở quốc gia của con rồng lớn sắc đỏ. Việc Đức Chúa Trời nhập thể làm việc ở mảnh đất này, và làm việc giữa những người dân bị nguyền rủa này đặc biệt đi ngược lại những quan niệm của con người; đây là những con người thấp hèn nhất trong tất cả, họ chẳng đáng giá gì, và họ bị Đức Giê-hô-va từ bỏ lúc ban đầu. Con người có thể bị người khác ruồng bỏ, nhưng nếu họ bị Đức Chúa Trời ruồng bỏ, thì chẳng ai có địa vị kém cỏi hơn thế, chẳng ai kém giá trị hơn thế. Đối với một tạo vật của Đức Chúa Trời, bị chiếm hữu bởi Sa-tan hay bị người khác ruồng bỏ đều là điều đau đớn - nhưng với một tạo vật bị ruồng bỏ bởi Đức Chúa Trời thì điều này có nghĩa là họ không thể có địa vị nào thấp hơn thế nữa. Con cháu của Mô-áp bị nguyền rủa, và chúng được sinh ra trong đất nước kém phát triển này; chẳng còn nghi ngờ gì, con cháu của Mô-áp có thân phận thấp hèn nhất trong số những người chịu ảnh hưởng của bóng tối. Bởi vì những con người này sở hữu thân phận thấp hèn nhất cho đến nay, những việc được làm trên họ có nhiều khả năng phá vỡ những quan niệm của con người nhất, và cũng là việc có lợi nhất cho toàn bộ kế hoạch quản lý sáu ngàn năm của Đức Chúa Trời. Làm công việc như thế giữa những con người này là cách tốt nhất để phá vỡ các quan niệm của con người; và theo đó Đức Chúa Trời khởi đầu một kỷ nguyên; theo đó Ngài khép lại công việc của toàn bộ Thời đại Ân điển. Công việc đầu tiên của Ngài được triển khai ở Giu-đa; trong phạm vi Y-sơ-ra-ên; giữa các quốc gia dân ngoại, Ngài đã không thực hiện việc khởi đầu bất cứ kỷ nguyên nào cả. Giai đoạn công tác cuối cùng không chỉ được thực hiện giữa các dân ngoại; mà thậm chí còn được thực hiện giữa những con người bị nguyền rủa. Điểm này thôi đã là chứng cứ đắc lực nhất để làm bẽ mặt Sa-tan, và như vậy, Đức Chúa Trời “trở thành” Đức Chúa Trời của muôn loài thọ tạo trong vũ trụ, Chúa của vạn vật, đối tượng được tôn thờ bởi muôn loài có sự sống.