2019-10-31

Chương 12

Khi phương Đông lóe sáng, cũng chính là lúc ta bắt đầu cất tiếng nói. Vào lúc mà ánh chớp lóe lên, cả bầu trời được chiếu rọi, các vì sao bắt đầu biến đổi. Toàn bộ loài người như được thanh lọc và gột rửa sạch sẽ, được đắm mình trong cột sáng chói lọi đến từ phương Đông, mọi chân tướng đều lộ nguyên hình. Lóa mắt và kinh hoàng, thậm chí còn không biết giấu diếm bộ mặt xấu xí của mình vào đâu, họ cũng giống như loài vật, trốn chạy khỏi quầng sáng của ta và náu mình trong hang đá. Thế nhưng, không một kẻ nào có thể giấu mình dưới ánh sáng của ta. Hết thảy con người đều sửng sốt, tất cả đều chờ đợi, tất cả đều đang trông ngóng, tất cả vì sự xuất hiện của ánh sáng từ Ta mà ăn mừng ngày được sinh ra, và họ cũng lại đang nguyền rủa ngày họ được sinh ra. Tâm lý mâu thuẫn khó lòng thổ lộ, dòng nước mắt hối lỗi tuôn xuống thành sông, chảy ào ào đi như một cơn lũ quét, trong chớp mắt đã chẳng còn dấu vết. Ngày của Ta lại một lần nữa xích gần loài người, lại một lần nữa đánh thức loài người, giúp loài người lại có một khởi đầu tốt. Trái tim Ta đập nhịp, núi hòa theo nhịp đập của Ta mà nhảy nhót vui mừng, nước cũng hoan hỷ múa ca, xô sóng nước đập vào những dãy đá. Tấm lòng Ta khó có thể biểu đạt. Ta muốn mọi thứ vẩn đục biến thành tro bụi trong mắt Ta. Ta muốn mọi đứa con phản nghịch biến mất khỏi tầm mắt Ta vĩnh viễn. Ta không chỉ tạo nên một khởi đầu mới ở nơi mà con rồng lớn sắc đỏ cư ngụ, mà còn bắt đầu một công việc mới trong vũ trụ này. Những vương quốc trên trái đất sẽ nhanh chóng trở thành Vương quốc của Ta. Mọi vương quốc trên trái đất sẽ vĩnh viễn biến mất vì Vương quốc của Ta, bởi vì Ta đã giành chiến thắng, bởi vì Ta đã ca khúc khải hoàn trở về. Con rồng lớn sắc đỏ dùng trăm phương nghìn kế phá hoại kế hoạch của Ta, muốn xóa sạch công cuộc Ta đã gây dựng trên trái đất, nhưng liệu Ta có vì quỷ kế của nó mà nhụt chí không? Liệu Ta có bị sự uy hiếp của nó làm cho mất tự tin không? Trong trời đất này, chưa từng có thứ nào không nằm trong tay Ta kiểm soát, nói gì đến một thứ to xác vô dụng như con rồng lớn sắc đỏ chứ? Chẳng phải cũng chỉ là một món đồ chơi trong tay Ta ư?

Những ai vâng phục Đức Chúa Trời với một tấm lòng chân thật chắc chắn sẽ được Đức Chúa Trời chấp nhận

Công việc của Đức Thánh Linh thay đổi từ ngày này sang ngày khác, gia tăng theo từng bước; sự khải thị của ngày mai thậm chí còn cao hơn của ngày hôm nay, từng bước thậm chí càng lên cao hơn. Đức Chúa Trời hoàn thiện con người qua công việc như thế. Nếu con người không thể theo kịp thì họ có thể bị bỏ lại phía sau bất cứ lúc nào. Nếu con người không có một tấm lòng vâng phục thì họ không thể theo đến cùng. Thời đại cũ đã qua; đây là một thời đại mới. Và trong một thời đại mới thì công việc mới phải được thực hiện. Đặc biệt là trong thời đại cuối cùng là thời đại con người sẽ được hoàn thiện, Đức Chúa Trời sẽ thực hiện công việc mới càng nhanh chóng hơn bao giờ hết. Vì thế, nếu không có sự vâng phục trong lòng mình thì con người sẽ nhận thấy khó mà theo kịp những bước chân của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời không tuân theo bất kỳ quy tắc nào và Ngài cũng không xem bất kỳ giai đoạn nào trong công việc của Ngài là bất biến. Đúng hơn, công việc Ngài làm luôn mới hơn và cao hơn bao giờ hết. Công việc của Ngài ngày càng trở nên thực tế hơn trong từng bước và ngày càng phù hợp hơn với những nhu cầu thực tế của con người. Chỉ sau khi con người trải nghiệm được loại công việc này thì họ mới đạt được sự biến đổi sau cùng về tâm tính của mình. Sự hiểu biết của con người về cuộc sống ngày càng đạt đến những cấp độ cao hơn bao giờ hết, và tương tự như thế, công việc của Đức Chúa Trời ngày càng đạt đến những cấp độ cao hơn. Chỉ bằng cách này con người mới có thể được hoàn thiện và trở nên phù hợp để Đức Chúa Trời sử dụng. Đức Chúa Trời làm việc theo cách này một mặt là để phản bác và đảo ngược các quan niệm của con người và mặt khác là để dẫn dắt con người vào trong một trạng thái cao hơn và thực tế hơn, bước vào giới hạn cao nhất của niềm tin nơi Đức Chúa Trời hầu cho đến cuối cùng thì ý muốn của Đức Chúa Trời có thể được thực hiện. Tất cả những ai có bản chất bất tuân, những người cố tình chống đối sẽ bị bỏ lại phía sau ở giai đoạn này, giai đoạn mà công việc của Đức Chúa Trời được xúc tiến nhanh chóng và mạnh mẽ; chỉ những ai sẵn sàng vâng phục và vui lòng hạ mình mới có thể đi đến cuối con đường. Trong kiểu công việc này, tất cả các ngươi nên học cách tuân phục và cách gạt qua một bên các quan niệm của mình. Các ngươi nên cẩn trọng trong từng bước đi của mình. Nếu bất cẩn thì chắc chắn các ngươi sẽ trở thành người bị Đức Thánh Linh từ bỏ, người cản trở Đức Chúa Trời làm công việc của Ngài. Trước khi trải qua giai đoạn công việc này, các quy tắc và luật lệ cũ của con người nhiều đến nỗi họ bị cuốn theo và kết quả là họ trở nên tự phụ và quên đi chính mình. Đây là những chướng ngại ngăn cản con người chấp nhận công việc mới của Đức Chúa Trời; chúng trở thành những kẻ thù ngăn cản con người nhận biết Đức Chúa Trời. Nếu một người không có sự vâng phục trong lòng và cũng không có lòng khao khát về lẽ thật thì người đó sẽ ở trong tình trạng nguy hiểm. Nếu ngươi chỉ tuân phục theo công việc và những lời nói đơn giản và không thể chấp nhận bất cứ cường độ nào sâu sắc hơn thì ngươi là người theo các lề thói cũ và không thể theo kịp công việc của Đức Thánh Linh. Công việc được Đức Chúa Trời thực hiện khác nhau theo từng giai đoạn. Nếu ngươi thể hiện sự vâng phục hết mực trong một giai đoạn, nhưng trong giai đoạn tiếp theo lại thể hiện giảm đi hay không còn nữa thì Đức Chúa Trời sẽ từ bỏ ngươi. Nếu ngươi theo kịp Đức Chúa Trời khi Ngài tiến lên bước này, thì ngươi phải tiếp tục theo kịp Ngài khi Ngài tiến lên bước tiếp theo. Chỉ khi đó ngươi mới là người vâng phục Đức Thánh Linh. Bởi vì ngươi tin Đức Chúa Trời nên ngươi phải vâng phục một cách kiên định. Ngươi không thể chỉ vâng phục khi ngươi hài lòng và khi không hài lòng thì ngươi lại bất tuân. Kiểu vâng phục này không được Đức Chúa Trời chấp nhận. Nếu ngươi không theo kịp với công việc mới mà Ta thông công và tiếp tục bám vào những lời nói trước đây thì làm sao đời sống ngươi có thể tiến bộ được? Công việc của Đức Chúa Trời là chu cấp cho ngươi qua lời của Ngài. Khi ngươi vâng phục và chấp nhận lời của Ngài thì Đức Thánh Linh chắc chắn sẽ làm việc trong ngươi. Đức Thánh Linh luôn làm việc chính xác theo cách Ta phán. Hãy làm như Ta đã phán và Đức Thánh Linh sẽ nhanh chóng làm việc trong ngươi. Ta phát ra một luồng sáng mới cho các ngươi nhìn thấy và đem các ngươi vào sự sáng của thời điểm hiện tại. Khi ngươi bước vào sự sáng này, Đức Thánh Linh sẽ ngay lập tức hành động trong ngươi. Có một vài người, có thể là những người cứng đầu, nói rằng: “Đơn giản là tôi sẽ không thực hiện những gì Ngài phán”. Khi đó Ta sẽ bảo với ngươi rằng giờ đây ngươi đã đi đến cuối con đường, ngươi đã khô kiệt và không còn sự sống nữa. Vì vậy, trong khi trải nghiệm sự biến đổi trong tâm tính ngươi thì điều quan trọng nhất là phải theo kịp với sự sáng hiện tại. Đức Thánh Linh không chỉ làm việc trong một số người nào đó đang được Chúa sử dụng nhưng trong nhiều người nữa trong hội thánh. Ngài có thể đang làm việc trong bất kỳ ai. Hiện tại Ngài có thể làm việc trong ngươi và khi ngươi đã trải nghiệm được điều đó, Ngài có thể làm việc trong một người khác kế tiếp. Hãy đi theo thật nhanh; ngươi càng theo sát hơn với sự sáng hiện tại thì cuộc sống ngươi càng trưởng thành và phát triển. Dù con người đó là con người thế nào đi nữa, miễn là Đức Thánh Linh hành động trong người đó thì hãy chắc chắn đi theo. Tiếp thu những kinh ngiệm của người đó qua trải nghiệm của ngươi và ngươi sẽ nhận lãnh những điều còn cao hơn thế. Làm theo cách đó ngươi sẽ tiến bộ nhanh hơn. Đây là con đường hoàn thiện con người và là một cách cuộc sống phát triển. Con đường để trở nên toàn hảo đạt được qua việc ngươi vâng phục việc làm của Đức Thánh Linh. Ngươi không biết Đức Chúa Trời sẽ làm việc qua kiểu người nào để hoàn thiện ngươi, cũng không biết qua con người nào, sự việc nào hay điều gì mà Ngài sẽ cho phép ngươi bắt đầu sở hữu và đạt được sự hiểu biết nào đó. Nếu ngươi có thể đi đúng hướng này thì điều đó cho thấy có nhiều hy vọng để ngươi được Đức Chúa Trời hoàn thiện. Nếu ngươi không thể làm như thế, điều đó cho thấy tương lai ngươi sẽ ảm đạm và không có ánh sáng. Một khi ngươi đi đúng hướng, ngươi sẽ có được sự mặc khải trong tất cả mọi thứ. Dù Đức Thánh Linh có mặc khải cho những người khác điều gì, nếu ngươi cứ tiến hành dựa trên cơ sở kiến thức của họ để tự mình trải nghiệm mọi thứ thì kinh nghiệm này sẽ trở nên một phần trong cuộc sống ngươi và ngươi sẽ có thể cung ứng cho những người khác từ kinh nghiệm này. Những ai cung ứng cho người khác bằng lời nói rập khuôn như vẹt là những người chưa có kinh nghiệm gì; qua sự khai sáng và soi sáng của những người khác, ngươi phải học hỏi để tìm ra một cách thực hành trước khi ngươi có thể bắt đầu nói về kinh nghiệm và kiến thức thực tế của mình. Điều này sẽ có lợi hơn rất nhiều cho cuộc sống của chính ngươi. Ngươi nên trải nghiệm theo cách này, vâng phục tất cả mọi điều đến từ Đức Chúa Trời. Ngươi nên tìm kiếm ý muốn của Đức Chúa Trời trong mọi sự và nghiên cứu các bài học trong mọi sự thì đời sống ngươi mới có thể trưởng thành và phát triển. Kiểu thực hành này đem lại sự tiến bộ nhanh nhất.

Chỉ bằng cách trải qua sự tôi luyện con người mới có thể thật sự yêu mến Đức Chúa Trời

Con nguời nên yêu mến Đức Chúa Trời như thế nào trong quá trình tôi luyện? Sau khi trải nghiệm sự tôi luyện, trong quá trình tôi luyện thì con người có thể thật sự ca tụng Đức Chúa Trời và biết chính xác họ đang thiếu sót bao nhiêu. Càng được tôi luyện thì ngươi càng có thể từ bỏ xác thịt; càng được tôi luyện thì con người càng yêu mến Đức Chúa Trời hơn. Đây chính là điều các ngươi nên thông hiểu. Tại sao con người phải được tôi luyện? Sự tôi luyện nhằm đạt được hiệu quả gì? Tầm quan trọng của việc tôi luyện mà Đức Chúa Trời thực hiện trong con người là gì? Nếu ngươi thực sự tìm kiếm Đức Chúa Trời rồi cảm nghiệm được sự tôi luyện của Ngài đến một mức độ nào đó ngươi sẽ cảm thấy rằng điều đó thật tốt và đó là điều cần thiết nhất. Con nguời nên yêu mến Đức Chúa Trời như thế nào trong quá trình tôi luyện? Bằng cách dùng sự quyết tâm yêu mến Đức Chúa Trời để chấp nhận sự tôi luyện của Ngài: Trong quá trình tôi luyện ngươi cảm biết đau đớn trong lòng như bị một luỡi dao đâm xoáy vào tim, tuy nhiên ngươi sẵn sàng làm thỏa lòng Đức Chúa Trời bằng tấm lòng mình, tấm lòng yêu mến Đức Chúa Trời và ngươi không hề muốn quan tâm đến xác thịt. Đây là ý nghĩa của việc thực hành tình yêu dành cho Đức Chúa Trời. Ngươi đau bên trong, và ngươi chịu đau đớn đến một mức nào đó, tuy nhiên ngươi vẫn sẵn lòng đến trước mặt Đức Chúa Trời, và cầu nguyện rằng: “Lạy Đức Chúa Trời! Con không thể rời xa Người. Dẫu rằng có bóng tối trong con thì con vẫn muốn làm đẹp lòng Người; Người biết tấm lòng của con và con ước rằng Người dành cho con nhiều tình yêu thương hơn nữa”. Đây là sự luyện tập trong suốt quá trình tôi luyện. Nếu ngươi dùng lòng yêu mến Đức Chúa Trời như là một nền tảng, thì sự tôi luyện có thể đem ngươi đến gần Đức Chúa Trời hơn và làm cho ngươi trở nên mật thiết hơn với Ngài. Vì ngươi tin Đức Chúa Trời, nên ngươi phải dâng lòng mình trước Đức Chúa Trời. Nếu ngươi dâng và trải lòng ngươi ra trước Đức Chúa Trời, thì trong quá trình tôi luyện ngươi sẽ không thể từ chối Đức Chúa Trời, hoặc rời xa Ngài. Bằng cách này thì mối quan hệ của ngươi với Đức Chúa Trời sẽ trở nên gần gũi hơn và bình thường hơn bao giờ hết và mối thông công giữa ngươi với Đức Chúa Trời sẽ trở nên thường xuyên hơn bao giờ hết. Nếu ngươi luôn thực hành theo cách này thì ngươi sẽ dành nhiều thời gian hơn trong sự sáng của Đức Chúa Trời, và nhiều thời gian hơn dưới sự chỉ dẫn của lời Ngài, có thể càng có nhiều thay đổi trong tâm tính ngươi, và sự hiểu biết của ngươi ngày càng gia tăng. Khi ngày ấy đến và những thử thách của Đức Chúa Trời thình lình giáng trên ngươi, ngươi chẳng những có thể đứng bên cạnh Đức Chúa Trời mà còn có thể làm chứng về Ngài. Lúc đó, ngươi cũng sẽ giống như Gióp và Phi-e-rơ. Khi đã làm chứng về Đức Chúa Trời thì ngươi sẽ thực sự yêu mến Ngài và sẽ vui lòng phó mạng sống mình cho Ngài; ngươi sẽ là chứng nhân của Đức Chúa Trời và là người được Đức Chúa Trời yêu thương. Tình yêu thương đã trải qua sự tôi luyện thì mạnh mẽ và không hề yếu đuối. Bất kể khi nào hay bằng cách thức nào mà Đức Chúa Trời bắt ngươi phải chịu những thử thách của Ngài, ngươi đều có thể bất kể sống chết , vui mừng gạt bỏ mọi thứ sang một bên vì Đức Chúa Trời và vui lòng gánh chịu bất cứ điều gì vì Ngài – và như thế tình yêu thương của ngươi sẽ trở nên thánh khiết và đức tin của ngươi sẽ trở thành đức tin thật. Chỉ đến lúc đó ngươi mới là người được Đức Chúa Trời thực sự yêu mến và được làm cho toàn vẹn bởi Đức Chúa Trời.

2019-10-30

Thánh Ca Tin Lành | “Lễ ca của Vương quốc: Vương quốc giáng trần” | Hợp Xướng Phúc Âm




Thánh Ca Tin Lành | “Lễ ca của Vương quốc: Vương quốc giáng trần” | Hợp Xướng Phúc Âm

Bản hùng ca vương quốc đầy xúc động đã cất lên, công bố Đức Chúa Trời đến giữa con người cho toàn vũ trụ! Vương quốc của Đức Chúa Trời đã đến! Muôn dân hân hoan, muôn vật vui mừng! Khắp các tầng trời đều ngập tràn hoan hỉ. Những cảnh tượng hân hoan động lòng người này là gì? Giữa những con người sống trong đau khổ và đã chịu đựng hàng nghìn năm bị Sa-tan làm cho hủ hoại, có ai không mong mỏi – không khao khát – Đức Chúa Trời ? Bao nhiêu tín hữu và người theo Chúa suốt nhiều thời đại, dưới tác hại của Sa-tan, đã chịu đau khổ và hoạn nạn, bắt bớ và xa lánh? Ai lại không hy vọng rằng vương quốc của Đức Chúa Trời sẽ sớm đến? Đã được nếm trải những niềm vui nỗi buồn của nhân loại, có con người nào không khao khát lẽ thật và sự công chính thống trị giữa nhân loại?
Khi vương quốc của Đức Chúa Trời đến, ngày mà muôn dân muôn nước đều trông đợi trong tuyệt vọng, cuối cùng sẽ đến! Lúc này, sẽ có những cảnh tượng gì ở giữa vạn vật trên trời và dưới đất? Cuộc sống trong vương quốc sẽ đẹp đẽ thế nào? Với bài "Lễ ca của Vương quốc: Vương quốc giáng trần," những lời cầu nguyện của thiên niên kỷ sẽ thành sự thật!

2019-10-29

Quan hệ của ngươi với Đức Chúa Trời như thế nào?

Khi tin vào Đức Chúa Trời, ít nhất ngươi phải quyết chí trong việc có mối quan hệ bình thường với Đức Chúa Trời. Không có mối quan hệ bình thường với Đức Chúa Trời, thì việc tin vào Ngài chẳng còn giá trị. Việc thiết lập được mối quan hệ bình thường với Đức Chúa Trời hoàn toàn nhờ vào sự tĩnh tâm của ngươi trước nhan Đức Chúa Trời. Một mối quan hệ bình thường với Đức Chúa Trời nghĩa là ngươi đạt tới khả năng không nghi ngờ hay chối bỏ, mà là vâng phục bất kỳ việc nào do tay Đức Chúa Trời làm, hơn nữa, ngươi còn phải có ý định đúng đắn trước nhan Đức Chúa Trời, không nghĩ cho mình, mà trong mọi hành động, luôn xem lợi ích của gia đình Đức Chúa Trời là điều quan trọng nhất, chấp nhận để Đức Chúa Trời giám sát, và vâng phục theo những gì Đức Chúa Trời an bài. Ngươi có thể tĩnh tâm trước nhan Đức Chúa Trời khi đang làm bất cứ điều gì; ngay cả khi không hiểu nổi ý Chúa, ngươi vẫn phải dốc hết khả năng để chu toàn bổn phận và trách nhiệm của mình. Chưa quá muộn để ngươi được mặc khải ý Chúa, rồi đem ra thực hành đâu. Khi mối quan hệ của ngươi với Đức Chúa Trời trở nên bình thường, thì ngươi cũng sẽ có mối quan hệ bình thường với mọi người. Mọi sự đều dựa trên nền tảng là lời Chúa. Thông qua việc ăn và uống lấy lời Chúa, hãy thực hành theo những gì Đức Chúa Trời đòi buộc, chỉnh đốn quan điểm, và không làm những gì nghịch lại Đức Chúa Trời hoặc gây rối cho hội thánh. Đừng làm điều gì không có lợi cho cuộc sống của anh chị em mình, đừng nói những gì không mang tính xây dựng cho người khác, đừng làm những việc đáng hổ thẹn. Trong mọi việc ngươi làm, hãy công bằng và đáng trọng, và khiến chúng xứng đáng trình lên trước nhan Đức Chúa Trời. Dù cho xác thịt nhiều lúc yếu hèn, nhưng ngươi có thể đặt lợi ích cho gia đình Đức Chúa Trời lên hàng đầu, không thèm muốn lợi ích riêng, và hãy sống cho công chính. Nếu ngươi có thể thực hành như thế, mối quan hệ của ngươi với Đức Chúa Trời sẽ được nên bình thường.

Làm thế nào để bước vào trạng thái bình thường

Con người càng lĩnh hội lời Đức Chúa Trời thì họ càng được soi dẫn nhiều hơn và họ càng đói khát tìm kiếm sự hiểu biết về Đức Chúa Trời. Chỉ những ai đón nhận lời Đức Chúa Trời mới có thể có được những kinh nghiệm sâu sắc hơn và quý giá hơn; họ là những người duy nhất có đời sống ngày càng đơm hoa kết quả. Tất cả những ai theo đuổi sự sống phải xem điều này như là công việc của họ và nên có cảm nhận rằng họ không thể sống mà không có Đức Chúa Trời, rằng không có sự thành công nào mà không có Đức Chúa Trời và mọi sự đều là hư không nếu không có Đức Chúa Trời. Họ cần có sự quyết tâm rằng họ sẽ không làm gì mà không có sự hiện diện của Đức Thánh Linh và không sẵn lòng làm bất cứ việc gì nếu việc làm đó không mang lại kết quả. Họ không nên hành động để chiều theo ý mình. Những kinh nghiệm sống đến từ sự soi dẫn và chỉ dạy của Đức Chúa Trời và đó cũng là kết quả của những nỗ lực chủ quan của các ngươi. Các ngươi nên đặt ra yêu cầu là không tự bào chữa cho chính mình trong kinh nghiệm sống của các ngươi.

2019-10-28

Liên quan đến thực hành cầu nguyện

phúc âm,cầu nguyện,

Các ngươi không chú ý đến sự cầu nguyện trong đời sống hàng ngày của mình. Mọi người đã luôn bỏ qua sự cầu nguyện. Những lời cầu nguyện đã từng mang tính hình thức, con người chỉ làm chiếu lệ trước Đức Chúa Trời. Không một ai đã từng dâng trọn tấm lòng mình trướcChúa và tham gia cầu nguyện thực sự với Chúa. Mọi người chỉ cầu nguyện với Chúa khi có điều gì đó xảy đến với họ. Trong suốt thời gian này, ngươi đã bao giờ thực sự cầu nguyện với Chúa chưa? Ngươi đã bao giờ tuôn đổ nước mắt đau buồn trước mặt Chúa chưa? Ngươi đã bao giờ nhận biết chính mình trước mặt Chúa chưa? Ngươi đã bao giờ có một lời cầu nguyện tâm tình với Chúa chưa? Cầu nguyện kinh qua thực hành: Nếu ngươi không thường cầu nguyện ở nhà thì ngươi sẽ không có cách nào cầu nguyện trong nhà thờ, và nếu ngươi không thường cầu nguyện trong các nhóm nhỏ thì ngươi sẽ không có khả năng cầu nguyện trong các nhóm lớn. Nếu ngươi không thường đến gần với Chúa hoặc suy ngẫm về lời Chúa thì ngươi sẽ không có gì để nói khi cầu nguyện - và dù ngươi có cầu nguyện đi chăng nữa, thì ngươi sẽ chỉ nói trên môi mà thôi; ngươi sẽ không thực sự cầu nguyện.

2019-10-27

The Spreading of Almighty God’s Kingdom Gospel in China

In 1995, the work of testifying to the kingdom gospel of Almighty God formally began in Mainland China. Through our gratitude to God and with a love that was true, we testified to the appearance and work of Almighty God to the brothers and sisters in various denominations. Little did we expect to suffer extreme resistance and slander from their leaders. We could only come before Almighty God to pray earnestly, beseeching God to work in person. From 1997 onward, we beheld the Holy Spirit work on a great scale. There was a rapid increase in the members of churches in various locations. At the same time, many signs and wonders occurred, and many people in various denominations returned to Almighty God as a result of receiving God’s revelations or seeing these signs and wonders. If the Holy Spirit had not worked, what could man do? This made us realize: Although we understood some truths, we could not testify to Almighty God through our human strength alone. After these people from various denominations accepted Almighty God, they gradually became certain of Almighty God in their hearts through eating and drinking and enjoying the word of Almighty God, and after a period of time, there was produced in them genuine faith and obedience. People from every denomination were thus lifted before the throne, and no longer expected to “meet the Lord in the sky” as they had imagined.

2019-10-26

A Brief Introduction About the Background of the Appearance and Work of Christ of the Last Days in China

China is the land where the great red dragon resides, and is the place that has resisted and condemned God most severely throughout history. China is like a fortress of demons and a prison controlled by the devil, impenetrable and impermeable. Furthermore, the regime of the great red dragon stands guard at all levels and has set up defenses in every household. As a result, nowhere is more difficult to spread God’s gospel and carry out the work of God. When the Chinese Communist Party came to power in 1949, religious belief in Mainland China was completely suppressed and banned. Millions of Christians suffered public humiliation and torture, and imprisonment. All the churches were completely sealed off and cleared out. Even house meetings were banned. If anyone was caught taking part in an assembly, they would be put in prison and could even be beheaded. At that time, religious activities almost disappeared without a trace. Only a small number of Christians continued believing in God, but they could only silently pray to God and sing hymns of praise to God in their hearts, beseeching God to revive the church. Finally, in 1981, the church was truly revived, and the Holy Spirit began to work on a large scale in China. The churches sprang up like bamboo shoots after a spring rain, and more and more people began believing in God. In 1983, when the revival of the church reached its climax, the Chinese Communist Party began a new round of cruel suppression. Millions of people were arrested, detained, and educated through labor. The regime of the great red dragon only allowed believers in God to join the Three-Self Patriotic Church set up by the government. The CCP government set up the Three-Self Patriotic Church in an attempt to thoroughly do away with the underground house church and bring those believers in the Lord firmly under the government’s control. It believed that this was the only way to achieve its aim of banning faith and turning China into a land without God. But the Holy Spirit continued to do much work in the house church and in those who truly believed in God, which the CCP government had no way of stopping. At that time, in the house church where the Holy Spirit worked, Christ of the last days secretly appeared to work, and began expressing the truth and doing the work of judgment beginning with the house of God.
At the beginning of February 1991, someone in the church seemed to receive the Holy Spirit’s enlightenment and began to speak, testifying to the name of God and the coming of God. These words were sent out to the churches, and after reading them, everyone grew very excited, they were all overjoyed, and believed that this surely was the enlightenment and words of the Holy Spirit. From then on, Christ began to speak. Sometimes Christ uttered a passage a day, sometimes one every two days, and the utterances became more and more frequent. Everyone passed them around and felt extremely excited, meetings were full of enjoyment, and everyone was immersed in happiness. As Christ expressed more and more words, all people paid attention to enjoying God’s words, and their hearts were completely gripped by God’s words. And so, during the assemblies, they formally began to enjoy the present words of the Holy Spirit. At that time, people had yet to realize that God had been incarnated and this was the appearance of Christ. They only regarded Christ’s expression as the enlightenment of the Holy Spirit received by an ordinary person, because in Christ’s expression, He had not formally testified to God’s incarnation. No one understood what the incarnation was all about, and knew only that these words were the enlightenment of the Holy Spirit. Therefore, they still treated Christ as an ordinary person. Only when Christ’s utterances reached their peak did God begin to testify to God’s incarnation, explaining the differences between the Holy Spirit’s descent unto man and the Holy Spirit’s work in man and disclosing the mystery of the Spirit’s realization in the flesh. Only then did people know that this ordinary person who lived among them and expressed the words to shepherd and supply the churches was God incarnate, Christ, and God who had appeared. Having realized this, they all hated how blind, foolish, and ignorant they had been, and prostrated themselves before Christ, weeping and repenting, their hearts torn apart by profound sorrow, their cries heard everywhere. At that time, people’s hearts were filled with mixed feelings of grief and joy, which could not be described. When they beheld Christ, they knew only to prostrate themselves upon the ground; if they did not, they felt uneasy within their hearts. When prostrating before Christ, they had enjoyment and felt that they had truly returned before God and were ones who belonged to God. After Christ appeared, He expressed more and more words, gradually entering onto the right track of God’s work and ushering in judgment beginning with the house of God. God’s words completely conquered people. Through Christ’s disclosure of the meaning of God’s name, the name of Almighty God came into being. So people prayed directly to the name of Almighty God, and during assemblies they enjoyed the words of Almighty God. This is because these words (that is, all the words in The Word Appears in the Flesh) are God’s present work, God’s words in the new age, and people’s present need. Since there was God’s new work and words, naturally the Bible became outdated, and naturally no one paid any heed to the various sayings and theories of the Age of Grace. They were all conquered by God’s present words, as if they had seen heaven open. This is because God disclosed all kinds of mysteries, people’s eyes were opened, and they saw that most of the sayings that people had previously clung to during the Age of Grace were notions, and contained deviations and erroneous things. Thanks to God’s appearance, people stepped onto the right track of believing in God. Only after people were conquered by God’s words did they find that this ordinary and normal person who expressed God’s words was Christ, and God’s incarnate flesh.
Christ was born into an ordinary family in northern China. From childhood, He had believed in God with all His heart. He gradually grew up as an ordinary person does. In 1989, just as the Holy Spirit was working on a large scale in the house church, Christ gave up His studies and formally entered the house church. At the time, Christ was fervent in His heart and He yearned to serve God and perform His duty. Two years later, Christ began to express words, writing down the words in His heart and giving them to the churches. Afterward, as Christ expressed more and more truths, people were attracted by Christ’s words, and hungered to read what He had expressed. In particular, His words which revealed and judged the substance of the nature of corrupt mankind, and the satanic disposition of corrupt mankind, pierced people’s hearts like a two-edged sword. Only then were they completely conquered by God’s words, and kneeled before God, only then was Christ accepted, known, and exalted by people, and became the practical God venerated, loved, and esteemed by mankind. Christ is possessed of both normal humanity and full divinity. He can express the truth at any time and in any place, and disclose the substance of mankind’s corruption. His words and outlook are full of the truth and wisdom, just like the Lord Jesus. What Christ speaks and has is not learned from books, but comes entirely from the divine substance He possesses. Christ was begotten from God. In His life people see His completely normal humanity. From His work and His patience with mankind, people can see His divine substance and His disposition that is intolerant of offense by man. Although, like the Lord Jesus, Christ has the weaknesses of humanity, He also has the substance of obedience to God’s Spirit. He is full of truth and wisdom, inspiring utter conviction in people in both their hearts and words. Christ is the truth, the way, and the life, in name and in reality! God has been incarnated as a meager person, and works secretly and humbly among man, conquering mankind and defeating enemies through the expression of the truth. He has long since completely overcome, and been testified to and proclaimed. This is God’s almightiness, wisdom, and glory. As a result of Christ’s appearance and work, The Church of Almighty God came into being. Then the brothers and sisters in The Church of Almighty God started testifying to God’s work, and began the work of spreading the gospel of Christ’s kingdom. This is a brief introduction to the background of God’s incarnation and His secret coming in order to work. To put it simply, the incarnate Christ has come to the land where the great red dragon resides, and expressed the words of judgment and chastisement, and conquered and saved God’s chosen people in China. Which is to say, the incarnate God battles Satan in the den of the great red dragon, and has given everything in order to awaken mankind, and cause mankind to hear and recognize God’s voice, and thus return before God and be saved by God. This is something that is extraordinarily rare, and of incredibly profound meaning. In this incarnation God works to save man, which means that God has come to arrange mankind’s destination and bring this age to an end. God has come to Mainland China, the land inhabited by the great red dragon, and has secretly arrived to work, conquering and saving the deeply corrupt mankind and perfecting a group people into overcomers. This has ushered in the judgment of the great white throne in the last days, and has opened the path for God’s public appearance to every nation and place of the world during the next step.

2019-10-25

Beholding the Appearance of God in His Judgment and Chastisement

Like the hundreds of millions of others who follow the Lord Jesus Christ, we abide by the laws and commandments of the Bible, enjoy the abundant grace of the Lord Jesus Christ, and gather together, pray, praise, and serve in the name of the Lord Jesus Christ—and all this we do under the care and protection of the Lord. We are often weak, and we are also often strong. We believe that all of our actions are in accordance with the teachings of the Lord. It goes without saying, then, that we also believe ourselves to be on the path of obedience to the will of the Father in heaven. We long for the return of the Lord Jesus, for His glorious descent, for the end of our life on earth, for the appearance of the kingdom, and for everything as it was foretold in the Book of Revelation: The Lord arrives, He brings disaster, He rewards the good and punishes the wicked, and He takes all those who follow Him and welcome His return up to meet Him in the air. Whenever we think of this, we cannot but be overcome with emotion and filled with gratitude that we were born in the last days and have the good fortune to witness the coming of the Lord. Though we have suffered persecution, we have got in return “a far more exceeding and eternal weight of glory.” What a blessing! All of this longing, and the grace bestowed by the Lord, render us constantly sober unto prayer, and make us more diligent in gathering together. Maybe next year, maybe tomorrow, and again, maybe within a space of time shorter than man can conceive, the Lord shall suddenly descend, appearing among a group of people who have been waiting for Him with eager solicitude. We rush to get ahead of each other, none willing to fall behind, all for the sake of being in the first group to behold the appearance of the Lord, of being among those who are raptured. We have given everything, heedless of the cost, for the coming of this day, some leaving their jobs, some abandoning their families, some renouncing marriage, and some even donating all of their savings. What selfless acts of devotion! Such sincerity and loyalty is surely beyond even the saints of ages past! As the Lord bestows grace upon whomever He pleases, and shows mercy to whomever He pleases, our acts of devotion and of expending, we believe, have long since been beheld by His eyes. So, too, have our heartfelt prayers reached His ears, and we trust that the Lord will give us recompense for our dedication. Moreover, God had been gracious toward us before He created the world, and the blessings and promises He has given to us no one can take away. We are all planning for the future, and as a matter of course have made our dedication and expending into counter chips or capital to exchange for being raptured to meet the Lord in the air. What is more, we have, without the slightest hesitation, placed ourselves on the throne of the future, to preside over all nations and all peoples, or to reign as kings. All this we take as a given, as something to be expected.
We disdain all those who are against the Lord Jesus; they will all end by being annihilated. Who told them not to believe that the Lord Jesus is the Savior? Of course, there are times when we imitate the Lord Jesus in being compassionate toward the people of the world, for they do not understand, and it is right that we be tolerant and forgiving toward them. Everything that we do is in accordance with the words of the Bible, for everything that does not conform to the Bible is heterodoxy and heresy. Belief of this kind is deeply rooted in the mind of each one of us. Our Lord is in the Bible, and if we do not depart from the Bible we shall not depart from the Lord; if we abide by this principle, we shall gain salvation. We spur each other on, each supporting the other, and every time we gather together we hope that everything we say and do is in accordance with the will of the Lord, and will be accepted by the Lord. Despite the severe hostility of our environment, our hearts are filled with delight. When we think of the blessings that are within such easy reach, is there anything we cannot set aside? Is there anything we are reluctant to part with? All of this goes without saying, and all of this lies under the watchful eyes of God. We, this handful of the needy who have been lifted from the dunghill, are just like all the ordinary followers of the Lord Jesus, dreaming of being raptured, of being blessed, and of ruling all nations. Our corruption has been laid bare in the eyes of God, and our desires and greed have been condemned in the eyes of God. Nevertheless, all of this happens so unremarkably, and again so logically, and none of us wonder whether our longings are right, much less do any of us doubt the accuracy of everything that we hold to. Who can know God’s will? Exactly what this path is that man walks, we do not know to seek or explore, even less to concern ourselves with. For we only care about whether we can be raptured, whether we can be blessed, whether there is a place for us in the kingdom of heaven, and whether we shall have a share of the water of the river of life and the fruit of the tree of life. Is it not for the sake of gaining these things that we believe in the Lord and become His followers? Our sins have been forgiven, we have repented, we have drunk the bitter cup of wine, and we have put the cross upon our back. Who can say that the Lord will not be pleased to accept the price we have paid? Who can say that we have not prepared enough oil? We do not wish to be those foolish virgins, or one of those who are forsaken. Moreover, we pray constantly, asking the Lord to keep us from being deceived by false Christs, for it is said in the Bible: “Then if any man shall say to you, See, here is Christ, or there; believe it not. For there shall arise false Christs, and false prophets, and shall show great signs and wonders; so that, if it were possible, they shall deceive the very elect” (Matthew 24:23–24). We have all committed these verses of the Bible to memory, we know them by heart, and we see them as a precious treasure, as life, and as a letter of credit that decides whether we can be saved or raptured …
For thousands of years, the living have passed away, taking their longings and their dreams with them, but as to whether they have gone to the kingdom of heaven, no one truly knows. The dead return, having forgotten all the stories that once occurred, and they still follow the teachings and the paths of the forefathers. And in this way, as years pass and the days go by, no one knows whether our Lord Jesus, our God, truly accepts everything that we do. All we can do is look forward to having an outcome and speculate about everything that will come to pass. Yet God has kept His silence throughout, never appearing to us, never speaking to us. And so, following the Bible and in accordance with signs, we willfully make judgments about God’s will and disposition. We have become accustomed to the silence of God; we have become accustomed to measuring the right and wrong of our conduct by means of our own way of thinking; we have become accustomed to relying on our knowledge, conceptions, and moral ethics in place of the demands God makes of us; we have become accustomed to enjoying the grace of God; we have become accustomed to having God provide assistance whenever we need it; we have become accustomed to holding out our hands to God for all things, and to ordering God about; we have also become accustomed to conforming to regulations, not paying attention to how the Holy Spirit leads us; and, even more, we have become accustomed to days in which we are our own master. We believe in a God such as this, whom we have never met face to face. Questions such as what His disposition is like, what He has and is, what His image is like, whether or not we will know Him when He comes, and so on—none of these are important. What is important is that He is in our hearts and that we all await Him, and it is enough we are able to imagine that He is like this or that. We appreciate our faith, and treasure our spirituality. We look on all things as dung, and tread all things underfoot. Because we are followers of the glorious Lord, no matter how long and arduous the journey, no matter what hardships and dangers befall us, nothing can halt our footsteps as we follow the Lord. “A pure river of water of life, clear as crystal, proceeded out of the throne of God and of the Lamb. On either side of the river, was there the tree of life, which bore twelve manner of fruits, and yielded her fruit every month: and the leaves of the tree were for the healing of the nations. And there shall be no more curse: but the throne of God and of the Lamb shall be in it; and His servants shall serve Him: And they shall see His face; and His name shall be in their foreheads. And there shall be no night there; and they need no candle, neither light of the sun; for the Lord God gives them light: and they shall reign for ever and ever” (Revelation 22:1–5). Every time we sing these words, our hearts brim with boundless joy and satisfaction, and tears flow from our eyes. Thanks be to the Lord for choosing us, thanks be to the Lord for His grace. He has given us a hundredfold in this life, has given us eternal life in the world to come. If He were to ask us to die now, we would do so without the slightest complaint. Oh Lord! Please come soon! Considering how we yearn for You so desperately, and have forsaken everything for You, do not delay even a minute, a second, longer.
God is silent, and has never appeared to us, yet His work has never stopped. He surveys the whole earth, and commands all things, and beholds all the words and deeds of man. He conducts His management, with measured steps and according to His plan, silently, and without dramatic effect, yet His footsteps advance, one by one, ever closer to mankind, and His judgment seat is deployed in the universe at the speed of lightning, following which His throne immediately descends into our midst. What a majestic scene that is, what a stately and solemn tableau! Like a dove, and like a roaring lion, the Spirit comes into our midst. He is wisdom, He is righteousness and majesty, and He comes surreptitiously into our midst, wielding authority and filled with love and mercy. No one is aware of His arrival, no one welcomes His arrival, and, what is more, no one knows all that He is about to do. Man’s life goes on as before, his heart no different, and the days go by as usual. God lives among us, a man like other men, as one of the most insignificant of the followers and an ordinary believer. He has His own pursuits, His own goals, and, what is more, He has divinity not possessed by ordinary men. No one has noticed the existence of His divinity, and no one has perceived the difference between His substance and that of man. We live together with Him, unconstrained and unafraid, for in our eyes He is but an insignificant believer. He watches our every move, and all of our thoughts and ideas are laid bare before Him. No one takes an interest in His existence, no one imagines anything about His function, and, what is more, no one has the faintest suspicion about His identity. All we do is carry on our pursuits, as if He has nothing to do with us …
By chance, the Holy Spirit expresses a passage of words “through” Him, and even though it feels very unexpected, we nevertheless recognize it as an utterance coming from God, and readily accept it from God. That is because, regardless of who expresses these words, as long as they come from the Holy Spirit, we should accept them and may not deny them. The next utterance could come through me, or through you, or through him. Whoever it is, all is the grace of God. Yet no matter who it is, we may not worship this person, for no matter what, this person cannot possibly be God, nor would we by any means choose an ordinary person like this to be our God. Our God is so great and honorable; how could such an insignificant person stand in His place? What is more, we are waiting for God to come and take us back to the kingdom of heaven, and so how could someone so insignificant be up to such an important and arduous task? If the Lord comes again, it must be upon a white cloud, that all the multitudes may see. How glorious that will be! How is it possible that He can hide surreptitiously among a group of ordinary people?
And yet it is this ordinary person, hidden in the midst of people, who is doing the new work of saving us. He offers us no explanations, nor does He tell us why He has come, but simply does the work He intends to do with measured steps and according to His plan. His words and utterances become ever more frequent. From consoling, exhorting, reminding, and warning, to reproaching and disciplining; from a tone that is gentle and mild, to words that are fierce and majestic—none but confer mercy on man and instill trepidation in him. Everything that He says hits home at the secrets hidden deep within us, His words sting our hearts, sting our spirits, and leave us filled with unbearable shame, hardly knowing where to hide ourselves. We begin to wonder whether the God in this person’s heart truly loves us, and what exactly He is up to. Perhaps we can only be raptured after enduring these sufferings? In our heads we are calculating … about the destination to come, and about our future fate. Still, as before, none of us believe that God has already assumed flesh to work in our midst. Even though He has accompanied us for such a long time, even though He has already spoken so many words face to face with us, we remain unwilling to accept such an ordinary man as the God of our future, and still less are we willing to entrust control of our future and our fate to this insignificant person. From Him we enjoy an unending supply of living water, and through Him we live face-to-face with God. But we are only thankful for the grace of the Lord Jesus in heaven, and have never paid any heed to the feelings of this ordinary person who is possessed of divinity. Still, as before, He does His work, humbly hidden in the flesh, giving expression to His inmost heart, as though insensible to mankind’s rejection of Him, as though eternally forgiving of man’s childishness and ignorance, and forever tolerant of man’s irreverent attitude toward Him.
Unbeknownst to us, this insignificant man has led us into one step after another of God’s work. We undergo countless trials, bear innumerable chastenings, and are tested by death. We learn of God’s righteous and majestic disposition, enjoy, too, His love and mercy, come to appreciate God’s great power and wisdom, witness the loveliness of God, and behold God’s eager desire to save man. In the words of this ordinary person, we come to know the disposition and substance of God, to understand God’s will, to know the nature and substance of man, and see the way to salvation and perfection. His words cause us to “die,” and again they cause us to be “reborn”; His words bring us comfort, yet also leave us wracked with guilt and a sense of indebtedness; His words bring us joy and peace, but also infinite pain. Sometimes we are as lambs to the slaughter in His hands; sometimes we are like the apple of His eye, and enjoy His tender love; sometimes we are like His enemy, and under His gaze are turned to ashes by His wrath. We are the human race saved by Him, we are the maggots in His eyes, and we are the lost lambs that, day and night, He is bent on finding. He is merciful toward us, He despises us, He raises us up, He comforts and exhorts us, He guides us, He enlightens us, He chastens and disciplines us, and He even curses us. Night and day, He never ceases to worry about us, and protects and cares for us, night and day, never leaving our side, but spills His heart’s blood for our sake and pays any price for us. Within the utterances of this small and ordinary body of flesh, we have enjoyed the entirety of God and beheld the destination that God has bestowed upon us. Notwithstanding this, vanity still stirs up trouble within our hearts, and we are still unwilling to actively accept a person like this as our God. Though He has given us so much manna, so much to enjoy, none of this can take the Lord’s place in our hearts. We honor this person’s special identity and status only with great reluctance. As long as He does not open His mouth to ask us to acknowledge that He is God, we will never take it upon ourselves to acknowledge Him as the God that is soon to arrive and yet has long been working in our midst.
God continues His utterances, employing various methods and perspectives to admonish us about what we should do while at the same time giving voice to His heart. His words carry life power, show us the way we should walk, and enable us to understand what the truth is. We begin to be drawn by His words, we begin to focus on the tone and manner of His speaking, and subconsciously we begin to take an interest in the innermost feelings of this unremarkable person. He spits up His heart’s blood in working on our behalf, loses sleep and appetite on our account, weeps for us, sighs for us, groans in sickness for us, suffers humiliation for the sake of our destination and salvation, and our numbness and rebelliousness draw tears and blood from His heart. This way of being and of having belongs to no ordinary person, nor can it be possessed or attained by any corrupted human being. He shows tolerance and patience possessed by no ordinary person, and His love is not something with which any created being is endowed. No one apart from Him can know all of our thoughts, or have such a clear and complete grasp of our nature and substance, or judge the rebelliousness and corruption of mankind, or speak to us and work among us like this on behalf of God in heaven. No one apart from Him is endowed with the authority, wisdom, and dignity of God; the disposition of God and what God has and is are brought forth, in their entirety, in Him. No one apart from Him can show us the way and bring us light. No one apart from Him can reveal the mysteries that God has not disclosed from creation until today. No one apart from Him can save us from Satan’s bondage and our own corrupt disposition. He represents God. He expresses the inmost heart of God, the exhortations of God, and God’s words of judgment toward all mankind. He has begun a new age, a new era, and ushered in a new heaven and earth and new work, and He has brought us hope, ending the life we led in vagueness and enabling our whole being to behold, in total clarity, the path to salvation. He has conquered our whole being, and gained our hearts. From that moment onward, our minds have become conscious, and our spirits seem to be revived: This ordinary, insignificant person, who lives among us and has long been rejected by us—is this not the Lord Jesus, who is ever in our thoughts, waking or dreaming, and for whom we long night and day? It is He! It really is He! He is our God! He is the truth, the way, and the life! He has enabled us to live again and to see the light, and has stopped our hearts from wandering. We have returned to the home of God, we have returned before His throne, we are face-to-face with Him, we have witnessed His countenance, and we have seen the road that lies ahead. At this time, our hearts are completely conquered by Him; we no longer doubt who He is, no longer oppose His work and His word, and we fall down prostrate before Him. We wish for nothing more than to follow the footprints of God for the rest of our lives, and to be made perfect by Him, and to repay His grace, and repay His love for us, and to obey His orchestrations and arrangements, and to cooperate with His work, and to do everything we can to complete what He entrusts to us.
Being conquered by God is like a martial arts contest.
Each of God’s words strikes at one of our mortal spots, leaving us smarting and filled with dread. He exposes our notions, our imaginings, and our corrupt disposition. From all that we say and do, down to every one of our thoughts and ideas, our nature and substance are revealed in His words, putting us in a state of fear and trembling and with nowhere to hide our shame. One by one, He tells us about all of our actions, our aims and intentions, even the corrupt disposition that we ourselves have never discovered, making us feel exposed in all our wretched imperfection and, even more, completely won over. He judges us for opposing Him, chastises us for blaspheming and condemning Him, and makes us feel that, in His eyes, we have not one single redeeming feature, that we are the living Satan. Our hopes are dashed, we no longer dare to make any unreasonable demands or to entertain any hopes of Him, and even our dreams vanish overnight. This is a fact that none of us can imagine, and which none of us can accept. Within the space of a moment, we lose our inward equilibrium, and do not know how to continue on the road that lies ahead, or how to continue in our beliefs. It seems as if our faith has gone back to square one, and again as if we have never met the Lord Jesus or got to know Him. Everything before our eyes fills us with perplexity, and makes us vacillate indecisively. We are dismayed, we are disappointed, and deep in our hearts there is irrepressible rage and disgrace. We try to vent, to find a way out, and, what is more, to continue waiting for our Savior Jesus, that we may pour our hearts out to Him. Though there are times when we appear on the outside to be on an even keel, neither haughty nor humble, in our hearts we are afflicted with a sense of loss we have never felt before. Though sometimes we may seem unusually calm on the outside, our minds are roiling with torment like a stormy sea. His judgment and chastisement have stripped us of all our hopes and dreams, putting an end to our extravagant desires and leaving us unwilling to believe that He is our Savior and capable of saving us. His judgment and chastisement have opened up a gulf between us and Him so deep that no one is even willing to try and cross. His judgment and chastisement are the first time that we have suffered such a great setback, such great humiliation in our lives. His judgment and chastisement have caused us to truly appreciate God’s honor and intolerance of man’s offense, compared to which we are exceedingly base, exceedingly impure. His judgment and chastisement have made us realize for the first time how arrogant and pompous we are, and how man will never be the equal of God, or on a par with God. His judgment and chastisement have made us yearn to live no more in such a corrupt disposition, to rid ourselves of this nature and substance as soon as possible, and to cease being vile and detestable to Him. His judgment and chastisement have made us happy to obey His words, no longer rebelling against His orchestrations and arrangements. His judgment and chastisement have once more given us the desire to seek life, and made us happy to accept Him as our Savior…. We have stepped out of the work of conquest, out of hell, out of the valley of the shadow of death…. Almighty God has gained us, this group of people! He has triumphed over Satan, and defeated the multitudes of His enemies!
We are just such an ordinary group of people, possessed of a corrupt satanic disposition, the ones predestined by God before the ages, and the needy ones whom God has lifted from the dunghill. We once rejected and condemned God, but have now been conquered by Him. From God we have received life, the way of eternal life. Wherever we may be on earth, whatever persecutions and tribulations we endure, we cannot be apart from the salvation of Almighty God. For He is our Creator, and our only redemption!
The love of God extends forth like the water of a spring, and is given to you, and to me, and to him, and to all those who truly seek the truth and await the appearance of God.
Just as the moon follows the sun in unending alternation, so the work of God never ceases, and is carried out upon you, upon me, upon him, and upon all those who follow the footprints of God and accept His judgment and chastisement.
March 23, 2010
from The Word Appears in the Flesh


The Basic Beliefs of The Church of Almighty God

(1) The Tenets of The Church of Almighty God
The tenets of Christianity originate from the Bible, and the tenets of The Church of Almighty God originate from all of the truths that have been expressed by God since the time of creation during the work of the Age of Law, Age of Grace, and Age of Kingdom. That is to say, the Old Testament, the New Testament, and the Bible of the Age of Kingdom—The Word Appears in the Flesh—expressed by the returned Lord Jesus of the last days, Almighty God, are the basic beliefs and the tenets of The Church of Almighty God. The Old Testament records Jehovah God’s work of decreeing laws and commandments and guiding the life of man during the Age of Law; the New Testament records the work of redemption carried out by the Lord Jesus during the Age of Grace; and The Word Appears in the Flesh is all of the truths for the purification and salvation of mankind expressed by Almighty God during the Age of Kingdom, as well as an account of God’s work of judgment during the last days. The true Bible is all of God’s utterances during the three stages of work, and the fundamental beliefs of The Church of Almighty God are all of God’s utterances during the three stages of work, that is, all of the truths expressed by God during these three stages of work. The three Holy Scriptures are the basic beliefs and the tenets of The Church of Almighty God.

2019-10-24

Lành | “Lễ ca của Vương quốc: Vương quốc giáng trần” | Hợp Xướng Phúc Âm

Bản hùng ca vương quốc đầy xúc động đã cất lên, công bố Đức Chúa Trời đến giữa con người cho toàn vũ trụ! Vương quốc của Đức Chúa Trời đã đến! Muôn dân hân hoan, muôn vật vui mừng! Khắp các tầng trời đều ngập tràn hoan hỉ. Những cảnh tượng hân hoan động lòng người này là gì?

Công cuộc truyền bá phúc âm cũng là công cuộc cứu rỗi con người

Tất cả mọi người đều cần phải hiểu mục đích công việc của Ta trên thế gian, tức là mục tiêu cuối cùng trong công trình của Ta và mức độ mà Ta phải đạt được trước khi có thể hoàn thành công trình này. Nếu đã đồng hành cùng Ta đến ngày nay mà mọi người vẫn không hiểu mục đích công việc của Ta là gì, thì chẳng phải họ đã đồng hành cùng Ta một cách vô ích sao? Những người đi theo Ta cần biết ý nguyện của Ta. Ta đã hoạt động trên thế gian trong hàng ngàn năm, và đến ngày nay Ta vẫn đang thực hiện công việc của Ta theo cách này. Mặc dù có vô cùng nhiều hạng mục trong công việc của Ta, mục đích của công việc này vẫn không đổi; cũng như, chẳng hạn thế này, mặc dù trong Ta chất chứa đầy sự phát xét và trừng phạt đối với con người, nhưng điều Ta làm vẫn là để cứu rỗi con người, và để truyền bá tốt hơn phúc âm của Ta cũng như mở rộng thêm công việc của Ta trong toàn bộ các quốc gia Dân Ngoại, sau khi con người đã được làm cho hoàn thiện. Vậy hôm nay, thời điểm mà nhiều người từ lâu đã thất vọng ghê gớm đối với những hy vọng của mình, Ta vẫn tiếp tục công việc của Ta, tiếp tục công việc Ta phải làm để phán xét và trừng phạt con người. Bất chấp việc con người đã chán ngấy điều Ta nói và bất kể việc con người không hề muốn quan tâm đến công việc của Ta, Ta vẫn làm bổn phận của Ta, bởi vì mục đích của công việc của Ta vẫn không đổi và kế hoạch ban đầu của Ta sẽ không đổ vỡ. Sự phán xét của Ta là để cho phép con người vâng phục Ta hơn, và sự trừng phạt của Ta là để giúp con người được biến đổi một cách hiệu quả hơn. Mặc dù điều Ta làm là để phục vụ cho việc điều hành của Ta, nhưng Ta chưa từng làm điều gì mà không có lợi cho con người. Đó là vì Ta muốn khiến tất cả các quốc gia bên ngoài Israel cũng vâng phục Ta như những người Do Thái, và để làm cho họ trở nên những con người thực thụ, để Ta có được chỗ đứng trong các quốc gia Dân Ngoại. Đó là sự điều hành của Ta; đó là công việc mà Ta đang hoàn thiện giữa những quốc gia Dân Ngoại. Ngay cả bây giờ, nhiều người vẫn không hiểu sự điều hành của Ta, bởi vì họ không quan tâm chút gì đến những điều đó, mà chỉ quan tâm đến tương lai và đích đến của chính họ. Dù Ta có nói gì, con người vẫn thờ ơ với công việc Ta làm, và thay vào đó chỉ tập trung duy nhất vào những đích đến của họ trong tương lai. Nếu mọi chuyện vẫn tiếp diễn theo cách này, làm sao công việc của Ta có thể mở rộng được? Làm sao phúc âm của Ta có thể được truyền bá ra toàn thế giới được? Các ngươi cần biết rằng, khi công việc của Ta được mở rộng, Ta sẽ phân tán các ngươi, và Ta sẽ trừng phạt các ngươi, giống như cách mà Đức Giê-hô-va đã trừng phạt từng bộ lạc của Israel. Tất cả những điều này sẽ được thực hiện để truyền bá phúc âm của Ta khắp thế gian, và để truyền bá công việc của Ta vào những quốc gia Dân Ngoại, để cho tên Ta được cả người lớn và trẻ em đề cao, và tên tuổi thiêng liêng của Ta được chính miệng mọi người từ tất cả các bộ tộc và quốc gia ca ngợi. Để cho trong kỷ nguyên cuối này tên Ta sẽ được các quốc gia Dân Ngoại đề cao, những việc làm của Ta sẽ được những người Dân Ngoại chứng kiến và họ sẽ gọi Ta là Đấng Toàn Năng nhờ những việc làm của Ta, và lời của Ta sẽ sớm trở thành hiện thực. Ta sẽ khiến tất cả mọi người biết rằng Ta không chỉ là Đức Chúa Trời của người Do Thái, mà còn là Đức Chúa Trời của tất cả các quốc gia Dân Ngoại, ngay cả những quốc gia mà Ta đã nguyền rủa. Ta sẽ cho tất cả mọi người thấy rằng Ta là Đức Chúa Trời của vạn vật. Đây là công trình vĩ đại nhất của Ta, là mục đích của kế hoạch công việc của Ta cho những ngày sau chót, và là công việc duy nhất được hoàn thành trong những ngày sau chót.

2019-10-23

Bảy Tiếng Sấm Rền - Tiên Đoán Rằng Phúc Âm Của Vương Quốc Sẽ Truyền Bá

Ta đang truyền bá công việc của Ta trong số các quốc gia Dân Ngoại. Vinh quang của Ta sáng lóa khắp vũ trụ; ý nguyện của Ta được thể hiện trong những người rải rác khắp nơi, tất cả đều được bàn tay của Ta điều khiển và tập trung làm những nhiệm vụ mà Ta đã giao. Từ thời điểm này, Ta đã đi vào một thời đại mới, mang tất cả mọi người vào một thế giới khác. Khi Ta quay về “quê hương” của Ta, Ta đã bắt đầu một phần khác của công việc trong kế hoạch ban đầu của Ta, để con người có thể hiểu biết sâu sắc hơn về Ta. Ta nhìn nhận vũ trụ một cách tổng thể và thấy rằng[a] đây là thời điểm thích hợp cho công việc của Ta, nên Ta vội vã tới lui, thực hiện công việc mới của Ta trên con người. Xét cho cùng thì đây là một thời đại mới, và Ta đã mang đến công việc mới để đưa thêm nhiều người mới hơn vào thời đại mới đó và gạt sang một bên thêm những người mà Ta sẽ xóa bỏ. Trong quốc gia của con đại hồng long, Ta đã thực hiện một giai đoạn công việc khó hiểu đối với con người, khiến họ quay cuồng trong gió, và sau đó nhiều người đã lặng lẽ trôi đi trong cơn gió. Thực ra, đây là “sân đạp lúa” mà Ta sẽ dọn sạch; đây là điều mà Ta mong mỏi và cũng là kế hoạch của Ta. Vì nhiều kẻ hiểm ác đã lẻn vào khi Ta bận việc, nhưng Ta không vội vàng gì mà đuổi chúng đi. Thay vào đó, Ta sẽ giải tán chúng khi đến thời điểm phù hợp. Chỉ sau đó Ta mới trở thành nguồn sống, cho phép những người thực sự yêu Ta nhận được từ Ta trái của cây vả và hương thơm của hoa huệ. Trên vùng đất mà Sa-tan ngự trị, vùng đất của bụi, không còn chút vàng ròng nào nữa, chỉ còn cát, và vì vậy, với tình huống này, Ta thực hiện giai đoạn công việc như vậy. Các ngươi cần biết rằng thứ mà Ta có được là vàng ròng nguyên chất, chứ không phải cát. Làm sao những kẻ hiểm ác có thể ở lại trong nhà của Ta? Làm sao Ta có thể cho phép lũ cáo ký sinh trong địa đàng của Ta? Ta vận dụng mọi phương cách có thể để xua đuổi những thứ đó đi. Trước khi ý nguyện của Ta được vén mở, không ai biết được điều Ta sẽ làm. Tận dụng cơ hội này, Ta xua đuổi những kẻ hiểm ác, và chúng buộc phải rời bỏ sự hiện diện của Ta. Đây là điều Ta làm với những kẻ hiểm ác, nhưng vẫn sẽ có một ngày cho chúng phụng sự Ta. Mong muốn được nhận phúc lành của con người là quá mạnh mẽ; do đó Ta quay người lại và cho các quốc gia Dân Ngoại thấy được diện mạo vinh quang của Ta, để cả nhân loại có thể sống trong một thế giới của riêng họ và tự phán xét họ, trong khi Ta tiếp tục nói những lời mà Ta nên nói, và cung cấp cho con người những thứ họ cần. Khi con người tỉnh ngộ ra thì lúc đó Ta đã truyền bá công việc của Ta từ lâu. Khi đó Ta sẽ thể hiện ý nguyện của Ta cho con người, và bắt đầu phần thứ hai của công việc của Ta trên con người, để mọi người đi theo sát Ta để phối hợp với công việc của Ta, và để con người làm mọi thứ trong khả năng của họ để cùng Ta thực hiện công việc mà Ta phải làm.

Về cuộc đời của Phi-e-rơ

Phi-e-rơ là tấm gương mà Chúa giới thiệu cho nhân loại, người là một nhân vật nổi tiếng. Tại sao một người bình thường như vậy lại được Chúa tạo dựng thành một tấm gương sáng để được các thế hệ sau ca tụng? Đương nhiên, không cần phải nói là điều này không thể tách rời sự bày tỏ của người với Chúa, tình yêu của người với Chúa. Vậy rốt cục tấm lòng yêu Chúa của Phi-e-rơ được thể hiện ở đâu, rốt cục trải nghiệm cả đời của người như thế nào, hãy cùng trở lại Thời đại Ân điển để nhìn lại phong tục thời đó, nhìn xem Phi-e-rơ ở thời đại đó.

2019-10-22

Đức Chúa Trời hoàn thiện những ai hợp lòng Ngài

Đức Chúa Trời giờ đây muốn thu phục một nhóm người – họ là những người khao khát muốn hợp tác với Ngài, là những người có thể vâng nghe công việc của Ngài, những người tin rằng lời Đức Chúa Trời nói là thật, và những người có thể đưa các yêu cầu của Đức Chúa Trời vào thực hành. Họ là những người có sự hiểu biết thật tự thâm tâm mình. Họ là những người có thể được hoàn thiện, và họ thế nào rồi cũng sẽ đi theo con đường của sự hoàn thiện. Những kẻ không hiểu rõ về công việc của Đức Chúa Trời, những kẻ không ăn và uống lời Chúa, những kẻ không chú tâm đến lời Chúa, và những kẻ không hề có tình yêu dành cho Đức Chúa Trời trong lòng mình – những kẻ như thế không thể được hoàn thiện. Những kẻ hoài nghi Đức Chúa Trời nhập thể, những kẻ vẫn còn đắn đo về Ngài, những kẻ không bao giờ coi trọng lời Ngài, và những kẻ luôn lừa dối Ngài, thì những kẻ ấy lánh xa Đức Chúa Trời và thuộc về Sa-tan – không có cách nào để hoàn thiện những kẻ ấy.

Hãy thực hành lẽ thật một khi các ngươi hiểu được nó

Công việc và lời của Đức Chúa Trời là nhằm mục đích mang lại một sự thay đổi trong tâm tính của các ngươi; mục tiêu của Ngài không chỉ đơn thuần là để khiến các ngươi hiểu hoặc biết công việc và lời của Ngài và chỉ đến đó là kết thúc. Là một người có khả năng tiếp nhận, các ngươi không nên gặp khó khăn gì trong việc hiểu lời của Đức Chúa Trời, vì hầu hết lời của Đức Chúa Trời đều được viết bằng ngôn ngữ loài người, chỉ là quá dễ hiểu. Ví dụ, các ngươi có thể biết những gì Đức Chúa Trời muốn các ngươi hiểu và thực hành; đây là điều mà một người bình thường có khả năng hiểu biết phải làm được. Những gì Đức Chúa Trời phán hiện nay là đặc biệt rõ ràng và minh bạch, và Đức Chúa Trời chỉ ra nhiều điều mà mọi người đã không cân nhắc đến và những tình trạng khác nhau của con người. Lời của Ngài bao gồm tất cả, rõ ràng như ánh sáng trăng rằm. Vì vậy hiện nay, mọi người hiểu được nhiều vấn đề; điều họ thiếu là đưa lời của Ngài vào thực hành. Mọi người phải trải nghiệm tất cả các khía cạnh của lẽ thật một cách chi tiết, khám phá và tìm kiếm nó một cách chi tiết hơn, không chỉ đơn giản là chờ đợi để nhận lấy điều sẵn sàng được ban cho họ; nếu không thì họ sẽ trở nên giống như những kẻ ăn bám. Họ biết lời của Đức Chúa Trời, nhưng lại không đưa nó vào thực hành. Loại người này không có tình yêu dành cho lẽ thật, và cuối cùng sẽ bị loại bỏ. Việc có một phong cách như Peter của thập niên 90 có nghĩa là từng người trong số các ngươi phải thực hành lời của Đức Chúa Trời, có sự tham gia thực sự vào những kinh nghiệm của mình và đạt được sự khai sáng thậm chí nhiều hơn và thậm chí lớn hơn trong sự hợp tác của các ngươi với Đức Chúa Trời, thậm chí mang lại nhiều sự trợ giúp hơn cho đời sống của các ngươi. Nếu các ngươi đã đọc nhiều lời của Đức Chúa Trời nhưng chỉ hiểu ý nghĩa của văn bản và các ngươi không có kiến thức trực tiếp về lời của Đức Chúa Trời thông qua những kinh nghiệm thực tế của mình, thì các ngươi sẽ không biết lời của Đức Chúa Trời. Theo quan niệm của ngươi, lời của Đức Chúa Trời không phải là sự sống, mà chỉ là những ký tự chết. Và nếu ngươi chỉ bám lấy những ký tự chết, thì ngươi không thể nắm bắt được bản chất của lời Đức Chúa Trời, ngươi cũng sẽ không hiểu được ý muốn của Ngài. Chỉ khi nào ngươi trải nghiệm lời của Ngài qua những kinh nghiệm thực tế của ngươi thì ý nghĩa thuộc linh của lời Đức Chúa Trời mới tự mở ra cho ngươi, và chỉ qua kinh nghiệm thì ngươi mới có thể nắm bắt được ý nghĩa thuộc linh của nhiều lẽ thật, và chỉ nhờ kinh nghiệm thì ngươi mới có thể khám phá được những sự mầu nhiệm của lời Đức Chúa Trời. Nếu ngươi không đưa nó vào thực hành, thì cho dù lời của Ngài có rõ ràng đến đâu, điều duy nhất ngươi đã nắm giữ là những ký tự và giáo lý trống rỗng, chúng đã trở thành những quy tắc tôn giáo đối với ngươi. Đây chẳng phải là điều người Pha-ri-si đã làm sao? Nếu các ngươi thực hành và trải nghiệm lời của Đức Chúa Trời, nó trở nên thiết thực với các ngươi; nếu các ngươi không tìm cách thực hành nó, thì lời của Đức Chúa Trời phán với các ngươi chẳng khác nào truyền thuyết về từng trời thứ ba. Trên thực tế, quá trình tin vào Đức Chúa Trời là quá trình các ngươi trải nghiệm lời của Ngài cũng như được Ngài đoạt lấy, hoặc để nói rõ hơn, tin vào Đức Chúa Trời là có kiến thức và sự hiểu biết về lời của Ngài, trải nghiệm và sống bày tỏ ra lời Ngài; đó là thực tế của niềm tin của các ngươi vào Đức Chúa Trời. Nếu các ngươi tin vào Đức Chúa Trời và hy vọng có sự sống đời đời mà không tìm cách thực hành lời của Đức Chúa Trời như điều gì đó mà các ngươi có bên trong, thì các ngươi thật dại dột; nó giống như việc đi đến một bữa tiệc chỉ để lưu ý xem có gì ăn được ở đó mà không thực sự nếm thử nó. Chẳng phải một người như vậy là dại dột sao?

2019-10-21

Tin vào những tin đồn có nghĩa là đánh mất sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời của những ngày sau rốt

Nhiều anh chị em không thể chú ý mỗi khi họ nghe ai đó nói về Phúc Âm của Đức Chúa Trời Toàn Năng của những ngày sau rốt, và không dám chấp nhận những điều được rao giảng bởi vì họ đã bị hoảng sợ bởi những tin đồn giật gân được bịa đặt ra trong giới tôn giáo. Họ có thể nghe ai đó nói rằng: “Những người tin vào Đức Chúa Trời Toàn Năng thực sự là một thứ gì đó—bạn sẽ bị lừa gạt ngay khi bạn tiếp xúc với họ. Có nhiều tín hữu thật từ mọi giáo phái, là những con chiên tốt và thậm chí là những con chiên đầu đàn có phẩm chất tốt, nhưng họ đang bị đánh cắp bởi những người tin vào Đức Chúa Trời Toàn Năng…” Hoặc một số người đã nói rằng: “Những người tin vào Đức Chúa Trời Toàn Năng thực sự nhiệt tình về việc truyền bá Phúc Âm. Nếu họ cải đạo cho một tín hữu thì họ sẽ nhận được giải thưởng 2.000 Nhân dân tệ, nếu họ cải đạo cho một người lãnh đạo hội thánh thì họ có thể nhận được 10.000 đến 20.000 Nhân dân tệ….” Và vẫn còn những người khác đã nói rằng: “Họ không giữ những ranh giới tốt đẹp giữa nam và nữ—tất cả bọn họ đều rất lăng nhăng. Nếu bạn tham gia với họ, bạn sẽ không bao giờ thoát được. Nếu bạn cố thoát, họ sẽ móc mắt bạn ra và cắt đứt tai của bạn, hoặc họ sẽ đánh gãy chân của bạn…” vân vân và vân vân. Chính những tin đồn như thế đã ngăn chặn một số anh chị em, là những người không biết rõ sự thật, khỏi việc tìm kiếm và nghiên cứu công tác của Đức Chúa Trời Toàn Năng của những ngày sau rốt. Hỡi những anh chị em tin vào những tin đồn, anh chị em đã nghiêm túc xem xét hoặc điều tra xem liệu có bất kỳ cơ sở nào cho những điều này, và liệu chúng có phù hợp với sự thật hay chưa? Anh chị em đã bao giờ suy nghĩ về những loại hậu quả thảm khốc nào sẽ xảy ra nếu anh chị em mù quáng tin vào tất cả những tin đồn mà anh chị em nghe thấy và bỏ lỡ cơ hội để chào đón Chúa đến chưa? Bây giờ, trước tiên chúng ta sẽ có một sự thông công đơn giản về những tin đồn này để anh chị em của chúng ta có thể thấy rõ thực chất của chúng, và có sự phân biệt rõ ràng về việc ai là người thực sự đang loan truyền chúng, những động cơ đằng sau sự bịa đặt của họ, và mục tiêu nào họ muốn đạt được.

Hợp Xướng Thánh Ca | "Lễ ca của Vương quốc: Vương quốc giáng trần" | Xem...



Bản hùng ca vương quốc đầy xúc động đã cất lên, công bố Đức Chúa Trời đến giữa con người cho toàn vũ trụ! Vương quốc của Đức Chúa Trời đã đến! Muôn dân hân hoan, muôn vật vui mừng! Khắp các tầng trời đều ngập tràn hoan hỉ. Những cảnh tượng hân hoan động lòng người này là gì?
Giữa những con người sống trong đau khổ và đã chịu đựng hàng nghìn năm bị Sa-tan làm cho hủ hoại, có ai không mong mỏi – không khao khát – Đức Chúa Trời ? Bao nhiêu tín hữu và người theo Chúa suốt nhiều thời đại, dưới tác hại của Sa-tan, đã chịu đau khổ và hoạn nạn, bắt bớ và xa lánh? Ai lại không hy vọng rằng vương quốc của Đức Chúa Trời sẽ sớm đến? Đã được nếm trải những niềm vui nỗi buồn của nhân loại, có con người nào không khao khát lẽ thật và sự công chính thống trị giữa nhân loại?
Khi vương quốc của Đức Chúa Trời đến, ngày mà muôn dân muôn nước đều trông đợi trong tuyệt vọng, cuối cùng sẽ đến! Lúc này, sẽ có những cảnh tượng gì ở giữa vạn vật trên trời và dưới đất? Cuộc sống trong vương quốc sẽ đẹp đẽ thế nào? Với bài ""Lễ ca của Vương quốc: Vương quốc giáng trần,"" những lời cầu nguyện của thiên niên kỷ sẽ thành sự thật!

Đâu là nguồn gốc của Tia Chớp Phương Đông?

Chúng ta đang trong những ngày sau rốt, những lời tiên tri về sự tái lâm của Chúa về căn bản đã được thành toàn, và hàng ngàn hàng vạn tín hữu ngoan đạo đang thiết tha mong mỏi Đức Chúa Jêsus tái lâm. Tuy nhiên, cùng lúc đó, Tia Chớp Phương Đông đã công khai làm chứng rằng Đức Chúa Jêsus đã tái lâm rồi - nghĩa là Đức Chúa Trời Toàn Năng, hiện thân của những ngày sau rốt - và rằng Ngài đã thành toàn công cuộc phán xét của Ngài bắt đầu với nhà của Đức Chúa Trời. Sự xuất hiện của Tia Chớp Phương Đông đã làm rung chuyển toàn bộ giới tôn giáo cũng như những ai chân thành tin vào Đức Chúa Trời và khát khao lẽ thật. Qua việc tìm kiếm và tìm hiểu những lời và công cuộc của Đức Chúa Trời Toàn Năng, nhiều người xác nhận rằng Đức Chúa Trời Toàn Năng là Đức Chúa Jêsus tái lâm, và từng người họ tiến đến trước Đức Chúa Trời Toàn Năng. Chuyện này đã khiến các mục sư và bậc trưởng lão trong giới tôn giáo cũng như chính quyền Đảng Cộng sản Trung Quốc hoảng loạn, họ cấu kết với nhau để đàn áp và ngăn cấm Tia Chớp Phương Đông, dựng lên nhiều tin đồn, lên án gay gắt và phỉ báng Tia Chớp Phương Đông là dị giáo. Họ làm hết sức có thể để ngăn cản và quấy rối những tín hữu chân thành, những người muốn tìm kiếm và tìm hiểu sự xuất hiện và công cuộc của Đức Chúa Trời Toàn Năng trong những ngày sau rốt. Bi kịch lịch sử khi giới tôn giáo Do Thái cấu kết với chính quyền La Mã để đàn áp tàn bạo Đức Chúa Jêsus, giờ lại xảy ra lần nữa. Có nhiều ý kiến khác nhau về việc liệu Tia Chớp Phương Đông có phải là sự tái lâm của Đức Chúa Jêsus hay không, và liệu nó có phải là công cuộc của Đức Chúa Trời hay không; một số người hùa theo các mục sư và các bậc trưởng lão trong giới tôn giáo để chối bỏ và lên án, nhưng cũng có những người tin rằng Tia Chớp Phương Đông có liên hệ với lời tiên tri của Đức Chúa Jêsus đã phán trong Kinh Thánh: “Vì như chớp phát ra từ phương đông, nháng đến phương tây, thì sự Con người đến sẽ cũng thể ấy” (Ma-thi-ơ 24:27), và nó có liên hệ với sự quang lâm của Con người trong những ngày sau rốt. Vậy đâu thật sự là nguồn gốc của Tia Chớp Phương Đông? Nó có phải là công cuộc của Đức Chúa Trời hay không, và nó mang theo những mầu nhiệm gì?

2019-10-20

Hai lần nhập thể hoàn tất ý nghĩa của sự nhập thể

Mỗi giai đoạn của công việc được Đức Chúa Trời thực hiện đều có ý nghĩa thực tế riêng của nó. Thời xưa, khi Jêsus đến, Ngài là người nam, và khi Đức Chúa Trời đến lần này, Ngài là người nữ. Từ điều này, ngươi có thể thấy rằng Đức Chúa Trời đã tạo dựng nên cả người nam và người nữ vì công việc của Ngài, và với Ngài không có sự phân biệt giới tính. Khi Thần của Ngài đến, Ngài có thể mang lấy bất kỳ xác thịt nào mà Ngài muốn, và xác thịt đó có thể đại diện cho Ngài; dù là nam hay nữ, nó có thể đại diện cho Đức Chúa Trời miễn nó là xác thịt nhập thể của Ngài. Nếu Jêsus đã xuất hiện như một người nữ khi Ngài đến, nói cách khác, nếu một bé gái sơ sinh, chứ không phải một bé trai, đã được thai dựng bởi Đức Thánh Linh, thì giai đoạn công việc đó sẽ được hoàn thành dù thế nào đi chăng nữa. Nếu đúng là như thế, thì giai đoạn công việc hiện tại thay vào đó sẽ phải được hoàn thành bởi một người nam, nhưng công việc sẽ được hoàn thành dù thế nào đi chăng nữa. Công việc được thực hiện trong giai đoạn nào cũng đều quan trọng như nhau; không có giai đoạn công việc nào bị lặp lại, chúng cũng không mâu thuẫn với nhau. Vào thời điểm đó, Jêsus, khi thực hiện công việc của Ngài, đã được gọi là Con trai một, và “Con trai” ám chỉ giới tính nam. Tại sao Con trai một không được đề cập trong giai đoạn hiện tại này? Bởi vì những yêu cầu của công việc đã đòi hỏi một sự thay đổi về giới tính so với của Jêsus. Với Đức Chúa Trời, không có sự phân biệt giới tính. Ngài làm công việc của Ngài như Ngài muốn, và khi thực hiện công việc của mình thì Ngài không phải chịu bất kỳ sự hạn chế nào, mà đặc biệt được tự do. Tuy nhiên, mỗi giai đoạn của công việc có ý nghĩa thực tế riêng của nó. Đức Chúa Trời đã trở nên xác thịt hai lần, và điều hiển nhiên là sự nhập thể của Ngài trong những ngày sau rốt là lần cuối cùng. Ngài đã đến để khiến cho mọi việc làm của Ngài được biết đến. Nếu trong giai đoạn này Ngài không trở nên xác thịt để đích thân làm việc cho con người chứng kiến, thì con người sẽ mãi mãi bám lấy quan niệm cho rằng Đức Chúa Trời chỉ là nam, chứ không phải là nữ. Trước đó, toàn thể nhân loại đều đã tin rằng Đức Chúa Trời chỉ có thể là nam và rằng một người nữ thì không thể được gọi là Đức Chúa Trời, vì toàn thể nhân loại đều xem người nam có thẩm quyền hơn người nữ. Họ tin rằng không người nữ nào có thể nắm quyền, chỉ có người nam mà thôi. Hơn thế nữa, họ thậm chí còn nói rằng người nam là đầu của người nữ và rằng người nữ phải vâng lời người nam và không thể vượt qua người nam. Trong quá khứ, khi người ta nói rằng người nam là đầu của người nữ, điều này nhắm vào A-đam và Ê-va, những người đã bị con rắn cám dỗ - không phải nhắm vào người nam và người nữ như khi họ được Đức Giê-hô-va tạo dựng nên lúc ban đầu. Tất nhiên, một người phụ nữ phải vâng lời và yêu thương chồng mình, còn một người chồng phải học cách nuôi dưỡng và chu cấp cho gia đình mình. Đây là những luật lệ và sắc lệnh do Đức Giê-hô-va đặt ra mà loài người phải tuân theo trong cuộc sống của họ trên đất. Đức Giê-hô-va đã phán với người nữ: “Sự dục vọng ngươi phải xu hướng về chồng, và chồng sẽ cai trị ngươi”. Ngài chỉ phán như vậy hầu cho loài người (nghĩa là, cả người nam và người nữ) có thể sống cuộc đời bình thường dưới sự thống trị của Đức Giê-hô-va, và hầu cho cuộc sống của loài người có thể có được một kết cấu, và không chệch ra khỏi trật tự đúng đắn của chúng. Do đó, Đức Giê-hô-va đã đưa ra các quy tắc phù hợp về cách người nam và người nữ nên hành động, mặc dù điều này chỉ liên quan đến mọi tạo vật sống trên đất, và không liên quan gì đến xác thịt nhập thể của Đức Chúa Trời. Làm sao Đức Chúa Trời có thể giống như những tạo vật của Ngài được? Những lời của Ngài chỉ nhắm vào loài người được Ngài sáng tạo mà thôi; chính vì để cho loài người sống cuộc đời bình thường mà Ngài đã thiết lập các quy tắc cho người nam và người nữ. Ban đầu, khi Đức Giê-hô-va dựng nên loài người, Ngài đã dựng nên hai loại người, cả nam và nữ; và do đó có sự phân chia giữa nam và nữ trong xác thịt nhập thể của Ngài. Ngài đã không quyết định công việc của Ngài dựa trên những lời Ngài đã phán với A-đam và Ê-va. Hai lần Ngài trở nên xác thịt đã được quyết định hoàn toàn dựa theo suy nghĩ của Ngài tại thời điểm Ngài tạo dựng nên loài người lần đầu tiên; nghĩa là, Ngài đã hoàn tất công việc của hai lần nhập thể của Ngài dựa trên người nam và người nữ trước khi họ bị bại hoại. Nếu loài người lấy những lời Đức Giê-hô-va đã phán với A-đam và Ê-va, là những người đã bị con rắn cám dỗ, và áp dụng chúng cho công việc nhập thể của Đức Chúa Trời, thì chẳng phải Jêsus cũng sẽ phải yêu vợ như Ngài phải làm hay sao? Theo cách này, Chúa có còn là Đức Chúa Trời hay không? Và như vậy, liệu Ngài vẫn sẽ có thể hoàn tất công việc của Ngài chứ? Nếu việc xác thịt nhập thể của Đức Chúa Trời trở thành người nữ là sai trật, thì chẳng phải việc Đức Chúa Trời đã tạo dựng nên người nữ cũng sẽ là một sai lầm nghiêm trọng nhất hay sao? Nếu mọi người vẫn tin rằng việc Đức Chúa Trời nhập thể thành người nữ là sai trật, thì chẳng phải Jêsus, người không kết hôn và do đó không thể yêu vợ mình, cũng sai lầm như sự nhập thể hiện tại hay sao? Vì ngươi dùng những lời Đức Giê-hô-va đã phán với Ê-va để đo lường lẽ thật về sự nhập thể của Đức Chúa Trời trong thời đại ngày nay, nên ngươi phải dùng những lời Đức Giê-hô-va đã phán với A-đam để phán xét Đức Chúa Jêsus, là Đấng đã trở nên xác thịt trong Thời đại Ân điển. Chẳng phải những điều này là một hay sao? Vì ngươi đo lường Đức Chúa Jêsus dựa theo người nam chưa bị con rắn cám dỗ, nên ngươi không thể phán xét lẽ thật của sự nhập thể ngày nay dựa theo người nữ đã bị con rắn cám dỗ được. Điều này sẽ là bất công! Đo lường Đức Chúa Trời dựa theo cách này chứng tỏ rằng ngươi thiếu hợp lý. Khi Đức Giê-hô-va hai lần trở nên xác thịt, giới tính của xác thịt Ngài có liên quan đến người nam và người nữ chưa bị con rắn cám dỗ; chính vì để phù hợp với người nam và người nữ chưa bị con rắn lừa gạt mà Ngài đã hai lần trở nên xác thịt. Đừng nghĩ rằng nam tính của Jêsus cũng giống như của A-đam, người đã bị con rắn cám dỗ. Hai người hoàn toàn không liên quan, họ là hai người nam với hai bản chất khác nhau. Chắc chắn không thể nào nam tính của Jêsus lại chứng minh Ngài là đầu của mọi người nữ mà không phải là đầu của mọi người nam? Chẳng phải Ngài là Vua của tất cả người Do Thái (bao gồm cả nam và nữ) sao? Ngài chính là Đức Chúa Trời, không chỉ là đầu của người nữ mà cũng là đầu của người nam. Ngài là Chúa của mọi tạo vật và là đầu của mọi tạo vật. Làm sao ngươi có thể định đoạt nam tính của Jêsus là biểu tượng cho người đứng đầu người nữ? Điều này chẳng phải là phạm thượng sao? Jêsus là một người nam chưa bị bại hoại. Ngài là Đức Chúa Trời; Ngài là Đấng Christ; Ngài là Chúa. Làm sao Ngài có thể là một người nam giống như A-đam, là người đã bị bại hoại được? Jêsus là xác thịt được mặc lấy bởi Thần thánh khiết nhất của Đức Chúa Trời. Làm sao ngươi có thể nói Ngài là một Đức Chúa Trời sở hữu nam tính của A-đam? Trong trường hợp đó, chẳng phải mọi công việc của Đức Chúa Trời đều đã sai trật ư? Liệu Đức Giê-hô-va có thể kết hợp bên trong Jêsus nam tính của A-đam, là người đã bị con rắn cám dỗ không? Chẳng phải sự nhập thể của thời hiện tại là một ví dụ khác về công việc của Đức Chúa Trời nhập thể, khác giới tính với Jêsus nhưng giống Ngài về bản chất sao? Ngươi vẫn dám nói rằng Đức Chúa Trời nhập thể không thể là người nữ, bởi vì người nữ là người đầu tiên bị con rắn cám dỗ sao? Ngươi vẫn dám nói rằng, vì người nữ là người ô uế nhất và là nguồn gốc cho sự bại hoại của loài người, nên Đức Chúa Trời không thể nào trở nên xác thịt như một người nữ sao? Ngươi có dám khăng khăng nói rằng “người nữ phải luôn vâng lời người nam và không bao giờ có thể biểu lộ hay đại diện trực tiếp cho Đức Chúa Trời” không? Ngươi đã không hiểu trong quá khứ, nhưng bây giờ ngươi có thể tiếp tục nói phạm đến công việc của Đức Chúa Trời, đặc biệt là xác thịt nhập thể của Đức Chúa Trời sao? Nếu ngươi không thấy rõ điều này, thì tốt nhất hãy để ý lưỡi của mình, kẻo sự dại dột và ngu dốt của ngươi bị lộ ra và sự xấu xí của ngươi bị phơi bày. Đừng nghĩ rằng ngươi hiểu hết mọi thứ. Ta bảo ngươi rằng mọi thứ ngươi đã nhìn thấy và trải nghiệm không đủ để ngươi hiểu được dù là một phần nghìn trong kế hoạch quản lý của Ta. Vậy thì tại sao ngươi lại hành động ngạo mạn như vậy? Một chút tài năng và một ít kiến thức nhỏ bé mà ngươi có đó không đủ để Jêsus sử dụng dù chỉ là một giây trong công việc của Ngài! Ngươi thực sự có được bao nhiêu kinh nghiệm? Những gì ngươi đã thấy và mọi điều ngươi đã nghe trong suốt cuộc đời mình cùng những gì ngươi đã tưởng tượng còn ít hơn cả công việc mà Ta thực hiện trong một khoảnh khắc! Tốt nhất là ngươi đừng bới lông tìm vết. Ngươi có thể kiêu ngạo tùy ý, nhưng ngươi chẳng hơn gì một tạo vật thậm chí còn không bằng một con kiến! Mọi thứ ngươi giữ trong bụng mình còn ít hơn những thứ ở trong bụng một con kiến! Đừng nghĩ rằng ngươi có quyền khoa tay múa chân và huênh hoang chỉ vì ngươi đã có được một ít kinh nghiệm và thâm niên. Chẳng phải kinh nghiệm và thâm niên của ngươi là sản phẩm của những lời mà Ta đã phán ra hay sao? Ngươi tin rằng chúng đã đổi lấy công lao khó nhọc của ngươi sao? Ngày nay, ngươi thấy rằng Ta đã trở nên xác thịt, và chỉ vì lý do này mà trong ngươi có tràn ngập những khái niệm và từ đó là những quan điểm vô tận. Nếu không phải vì sự nhập thể của Ta, thì cho dù ngươi sở hữu những tài năng phi thường, ngươi cũng sẽ không có được quá nhiều khái niệm; và chẳng phải từ những điều này mà các khái niệm của ngươi phát sinh hay sao? Nếu Jêsus không trở nên xác thịt lần đầu tiên ấy, thì ngươi thậm chí có biết về sự nhập thể hay không? Chẳng phải vì lần nhập thể đầu tiên đã cho ngươi kiến thức nên ngươi có hành động láo xược cố gắng phán xét lần nhập thể thứ hai hay sao? Tại sao, thay vì là một môn đồ ngoan ngoãn, ngươi lại đang phải học điều đó? Khi ngươi đã bước vào dòng chảy này và đến trước mặt Đức Chúa Trời nhập thể, liệu Ngài có cho phép ngươi nghiên cứu về Ngài không? Ngươi có thể nghiên cứu lịch sử gia đình của mình, nhưng nếu ngươi cố gắng nghiên cứu “lịch sử gia đình” của Đức Chúa Trời thì liệu Đức Chúa Trời của ngày nay có cho phép ngươi thực hiện một nghiên cứu như vậy hay không? Chẳng phải ngươi bị mù sao? Chẳng phải ngươi tự chuốc lấy sự khinh miệt cho chính mình sao?

2019-10-19

Tất cả những ai không biết Đức Chúa Trời đều là những người chống đối Đức Chúa Trời

Nắm bắt được mục đích của công việc của Đức Chúa Trời, hiệu quả công việc của Ngài đạt được nơi con người, và ý muốn của Ngài đối với con người chính xác là gì: đây là điều mọi người theo Đức Chúa Trời nên đạt được. Ngày nay sự hiểu biết về công việc của Đức Chúa Trời chính là điều mà tất cả mọi người đang thiếu. Những việc Đức Chúa Trời đã làm trên con người, toàn bộ công việc của Đức Chúa Trời, và ý muốn của Ngài dành cho con người chính xác là gì, từ khi sáng thế đến thời điểm hiện tại - đây là những điều mà con người không biết mà cũng không lĩnh hội được. Sự thiếu hụt này không những được nhìn thấy trên khắp giới tôn giáo, mà còn ở tất cả những ai tin vào Đức Chúa Trời. Khi đến ngày ngươi thực sự trông thấy Đức Chúa Trời, khi ngươi thực sự cảm kích sự khôn ngoan của Ngài, khi ngươi trông thấy tất cả những việc Đức Chúa Trời đã làm, khi ngươi nhận ra Đức Chúa Trời là gì - khi ngươi đã nhìn thấy sự rộng lượng, sự khôn ngoan, sự kỳ diệu của Ngài và tất cả những gì Ngài đã làm trên con người - thì lúc đó ngươi sẽ đạt được thành công trong đức tin của mình nơi Đức Chúa Trời. Khi Đức Chúa Trời được cho là toàn diện và rộng lượng, trong phương diện nào Ngài đúng là toàn diện, và trong phương diện nào Ngài rộng lượng? Nếu ngươi không hiểu được điều này, thì ngươi không thể được xem là tin vào Đức Chúa Trời. Tại sao Ta phán rằng những người trong giới tôn giáo không phải là những người tin vào Đức Chúa Trời mà là những kẻ làm ác, cùng loại với ma quỷ? Khi Ta phán họ là những kẻ làm ác, chính là vì họ không hiểu được ý muốn của Đức Chúa Trời và không thể nhìn thấy sự khôn ngoan của Ngài. Đức Chúa Trời chưa bao giờ tiết lộ công việc của Ngài cho họ. Họ đui mù; họ không thể thấy những việc làm của Đức Chúa Trời, họ đã bị Đức Chúa Trời từ bỏ, và họ hoàn toàn thiếu sự chăm sóc và bảo vệ của Đức Chúa Trời, chứ đừng kể gì đến công việc của Đức Thánh Linh. Những ai không có công việc của Đức Chúa Trời là những kẻ làm ác và là những địch thủ của Đức Chúa Trời. Sự chống đối Đức Chúa Trời mà Ta phán đề cập đến những người không biết Đức Chúa Trời, những người thừa nhận Đức Chúa Trời với môi miếng của họ nhưng lại không biết Ngài, những người đi theo Đức Chúa Trời nhưng không vâng lời Ngài, và những người say sưa trong ân điển của Đức Chúa Trời nhưng không thể đứng ra làm chứng về Ngài. Không có sự hiểu biết về mục đích của công việc của Đức Chúa Trời hoặc sự hiểu biết về công việc Đức Chúa Trời thực hiện nơi con người, thì con người không thể phù hợp với ý muốn của Đức Chúa Trời, và cũng không thể đứng ra làm chứng về Đức Chúa Trời. Lý do con người chống đối Đức Chúa Trời, một mặt, đến từ tâm tính bại hoại của con người, và mặt khác, từ sự không biết Đức Chúa Trời và sự thiếu hiểu biết về những nguyên tắc làm việc của Đức Chúa Trời và ý muốn của Ngài cho con người. Hai khía cạnh này, được kết hợp với nhau, tạo thành một lịch sử của sự chống đối Đức Chúa Trời của con người. Những tân tín hữu chống đối Đức Chúa Trời bởi vì sự chống đối như thế nằm trong bản chất của họ, trong khi sự chống đối Đức Chúa Trời của những tín hữu lâu năm là kết quả của sự không biết đến Ngài của họ, cộng thêm tâm tính bại hoại của họ. Trong thời gian trước khi Đức Chúa Trời đã trở nên xác thịt, thước đo xem con người có chống đối Đức Chúa Trời hay không được dựa trên việc họ có tuân thủ các sắc lệnh do Chúa trên trời đã đặt ra hay không. Ví dụ, trong Thời đại Luật pháp, bất kỳ ai không tuân thủ luật pháp của Đức Giê-hô-va đều bị xem là kẻ chống đối Đức Chúa Trời; bất kỳ ai ăn cắp các lễ vật dâng cho Đức Giê-hô-va, hoặc bất kỳ ai chống lại những người được ơn bởi Đức Giê-hô-va, đều bị xem là kẻ chống đối Đức Chúa Trời và sẽ bị ném đá đến chết; bất kỳ ai đã không hiếu kính cha mẹ mình, và bất kỳ ai đã đánh đập hay rủa sả người khác, đều bị xem là người không tuân thủ luật pháp. Và tất cả những ai đã không tuân thủ luật pháp của Đức Giê-hô-va đều bị xem là chống lại Ngài. Điều này đã không còn như thế trong Thời đại Ân điển, khi bất kỳ ai chống lại Jêsus đều bị xem là kẻ chống lại Đức Chúa Trời, và bất kỳ ai không vâng theo những lời đã được phán bởi Jêsus đều bị xem là kẻ chống lại Đức Chúa Trời. Vào thời điểm này, cách định nghĩa về sự chống đối Đức Chúa Trời đã trở nên vừa chính xác vừa thực tế hơn. Vào thời điểm khi Đức Chúa Trời chưa trở nên xác thịt, thước đo xem con người có chống đối Đức Chúa Trời hay không đã được dựa trên việc con người có thờ phượng Đức Chúa Trời và có tôn kính Đức Chúa Trời vô hình trên thiên đàng hay không. Cách thức chống đối Đức Chúa Trời được định nghĩa khi đó đã không hoàn toàn thực tế, vì con người đã không thể nhìn thấy Đức Chúa Trời, mà cũng không biết ảnh tượng của Đức Chúa Trời như thế nào, hoặc Ngài đã làm việc và phán như thế nào. Con người đã không có ý niệm gì về Đức Chúa Trời, và họ đã tin vào Đức Chúa Trời một cách mơ hồ, bởi vì Đức Chúa Trời chưa hiện ra với con người. Vì thế, dù con người đã tin vào Đức Chúa Trời trong sự tưởng tượng của họ thế nào đi nữa, Đức Chúa Trời đã không kết án con người hoặc đưa ra quá nhiều yêu cầu cho họ, bởi vì con người đã hoàn toàn không thể nhìn thấy Đức Chúa Trời. Khi Đức Chúa Trời trở nên xác thịt và đến làm việc giữa con người, tất cả mọi người trông thấy Ngài và nghe thấy những lời của Ngài, và tất cả mọi người nhìn thấy những việc mà Đức Chúa Trời làm trong thân thể xác thịt của Ngài. Vào lúc đó, tất cả những ý niệm của con người đều tan biến. Với những ai đã nhìn thấy Đức Chúa Trời xuất hiện trong xác thịt, họ sẽ không bị kết án nếu họ sẵn sàng vâng lời Ngài, trong khi những ai cố tình chống lại Ngài sẽ bị xem là địch thủ của Đức Chúa Trời. Những con người như thế là những kẻ địch lại Đấng Christ, những kẻ thù cố ý chống lại Đức Chúa Trời. Những ai nuôi dưỡng những ý niệm liên quan đến Đức Chúa Trời nhưng vẫn sẵn sàng và sẵn lòng vâng lời Ngài sẽ không bị kết án. Đức Chúa Trời kết án con người dựa trên những ý định và hành động của con người, không bao giờ vì những suy nghĩ và ý kiến của họ. Nếu Ngài kết án con người dựa trên những suy nghĩ và ý kiến của họ, thì không một ai sẽ có thể thoát khỏi bàn tay thịnh nộ của Đức Chúa Trời. Những ai cố ý chống lại Đức Chúa Trời nhập thể sẽ bị hành phạt vì sự bất tuân của họ. Đối với những kẻ cố ý chống lại Đức Chúa Trời, sự chống đối của họ bắt nguồn từ thực tế rằng họ nuôi dưỡng những ý niệm về Đức Chúa Trời, điều này lần lượt dẫn họ vào những hành động làm gián đoạn công việc của Đức Chúa Trời. Những người này cố ý chống lại và phá hủy công việc của Đức Chúa Trời. Họ không chỉ đơn thuần có những ý niệm về Đức Chúa Trời, mà họ còn tham gia vào những hoạt động làm gián đoạn công việc của Ngài, và vì lý do này mà những người kiểu này sẽ bị kết án. Những ai không cố ý làm gián đoạn công việc của Đức Chúa Trời sẽ không bị kết án như những tội nhân, bởi vì họ có thể sẵn sàng vâng lời và không tham gia vào những hoạt động gây ra sự gián đoạn và xáo trộn. Những người như thế sẽ không bị kết án. Tuy nhiên, khi con người đã trải nghiệm công việc của Đức Chúa Trời trong nhiều năm, nếu họ tiếp tục nuôi dưỡng những ý niệm về Đức Chúa Trời và vẫn không thể biết về công việc của Đức Chúa Trời nhập thể, và nếu, cho dù họ đã trải nghiệm công việc của Ngài bao nhiêu năm đi nữa, họ tiếp tục chứa đầy những ý niệm về Đức Chúa Trời và vẫn không thể biết đến Ngài, thì ngay cả khi họ không tham gia vào những hoạt động gây rối nào, tuy nhiên lòng họ vẫn chứa đầy nhiều ý niệm về Đức Chúa Trời, và ngay cả khi những ý niệm này không trở nên rõ ràng, thì những con người như thế này không giúp gì được cho công việc của Đức Chúa Trời. Họ không thể rao truyền Phúc Âm về Đức Chúa Trời hoặc đứng ra làm chứng về Ngài. Những người như thế là những kẻvô tích sự và là những kẻ khờ dại. Bởi vì họ không biết Đức Chúa Trời và hơn nữa hoàn toàn không có khả năng vứt bỏ những ý niệm của họ về Ngài, vì thế họ bị kết án. Có thể nói thế này: Các tân tín hữu nắm giữ những ý niệm về Đức Chúa Trời hoặc không biết gì về Ngài là điều bình thường, nhưng đối với người đã tin Chúa nhiều năm và đã trải nghiệm nhiều về công việc của Ngài, thì việc một người như thế tiếp tục nắm giữ những ý niệm sẽ là điều không bình thường, và sẽ càng bất thường khi một người như thế lại không có sự hiểu biết về Đức Chúa Trời. Chính vì đây là một trạng thái không bình thường nên họ bị kết án. Những kẻ bất thường này đều là rác rưởi; họ là những kẻ chống đối Đức Chúa Trời nhất và là những người đã vui hưởng ân điển của Đức Chúa Trời một cách vô ích. Cuối cùng tất cả những người như thế sẽ bị loại bỏ.