2020-02-29

Chương 29

Công việc của Đức Chúa Trời cứ tiếp tục tấn tới, và mặc dù mục đích công tác của Ngài không thay đổi nhưng phương cách Ngài dùng để làm việc thì liên tục thay đổi, nghĩa là những người theo Đức Chúa Trời cũng liên tục thay đổi. Đức Chúa Trời càng thực hiện nhiều công việc, con người càng hiểu thấu đáo hơn về Đức Chúa Trời. Những sự thay đổi tương ứng trong tâm tính con người cũng xuất hiện theo sau công tác của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, chính bởi công tác của Đức Chúa Trời liên tục thay đổi mà những người không biết về công tác của Đức Thánh Linh và những kẻ ngang bướng chẳng biết gì về lẽ thật bắt đầu chống đối Đức Chúa Trời. Chưa bao giờ công việc của Đức Chúa Trời đúng theo những quan niệm của con người, bởi công việc của Ngài luôn luôn mới và không bao giờ cũ. Chưa bao giờ Ngài lặp lại công việc cũ, mà thay vào đó tiến tới với công việc chưa bao giờ làm trước đây. Bởi Đức Chúa Trời không lặp lại công việc của Ngài, và con người thì luôn phán xét công việc hiện tại của Đức Chúa Trời dựa trên công việc Ngài đã làm trong quá khứ, nên mọi thứ trở nên quá khó khăn cho Đức Chúa Trời để triển khai mỗi giai đoạn công việc của thời đại mới. Con người có quá nhiều sự khó khăn! Suy nghĩ của con người quá bảo thủ! Chẳng ai biết được công việc của Đức Chúa Trời, vậy mà hết thảy họ lại giới hạn những việc đó. Khi xa rời Đức Chúa Trời, con người mất đi sự sống, lẽ thật, và những ân phước của Đức Chúa Trời, vậy mà họ chẳng chấp nhận sự sống hay lẽ thật, càng không biết nhận lãnh những ân phước lớn lao hơn mà Đức Chúa Trời ban lên nhân loại. Hết thảy mọi người đều muốn có được Đức Chúa Trời nhưng lại không thể mở lòng với bất kỳ thay đổi nào trong công việc của Đức Chúa Trời. Những người không chấp nhận công việc mới của Đức Chúa Trời tin rằng công việc của Đức Chúa Trời là không đổi, rằng công việc của Đức Chúa Trời đã vĩnh viễn dừng lại. Trong niềm tin của họ, tất cả những gì cần làm để đạt được sự cứu rỗi vĩnh hằng từ Đức Chúa Trời là tuân giữ luật pháp, và miễn là họ hối cải và xưng tội, thì ý muốn của Đức Chúa Trời sẽ luôn được đáp ứng. Họ tin rằng Đức Chúa Trời chỉ có thể là Đức Chúa Trời trong luật pháp và là Đức Chúa Trời đã bị đóng đinh trên thập giá vì con người; quan niệm của họ cũng cho rằng Đức Chúa Trời không nên và không thể vượt quá Kinh Thánh. Chính những quan niệm như thế đã cột chặt họ vào luật pháp cũ và trói buộc họ vào những phép tắc cứng nhắc. Thậm chí số đông hơn còn tin rằng bất cứ công việc mới nào của Đức Chúa Trời cũng phải được các nhà tiên tri chứng thực, và rằng ở mỗi giai đoạn của các công việc này, tất cả những người theo Ngài với tấm lòng “chân thật” cũng phải được mặc khải, nếu không, công việc ấy không thể là công việc của Đức Chúa Trời được. Việc biết đến Đức Chúa Trời đã là một việc không dễ dàng cho con người. Cộng với sự ngu xuẩn và bản chất nổi loạn đầy tự tôn và tự phụ của họ, con người càng khó chấp nhận công việc mới của Đức Chúa Trời. Con người chẳng chịu tìm hiểu kỹ càng về công việc mới của Đức Chúa Trời, cũng chẳng chịu chấp nhận nó trong sự khiêm nhường; mà thay vào đó, con người mang một thái độ khinh miệt khi họ chờ đợi sự mặc khải và hướng dẫn từ Đức Chúa Trời. Đây chẳng phải là cách hành xử của những kẻ nổi loạn và chống lại Đức Chúa Trời hay sao? Những kẻ như vậy làm sao có được sự chấp thuận của Đức Chúa Trời?

2020-02-28

Con người đã giới hạn Đức Chúa Trời theo quan niệm của mình sao có thể nhận lãnh sự mặc khải của Đức Chúa Trời được?

cầu nguyện,tin Chúa,

Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng | Đức Chúa Trời phán:″Con người đã giới hạn Đức Chúa Trời theo quan niệm của mình sao có thể nhận lãnh sự mặc khải của Đức Chúa Trời được?″


Công việc của Đức Chúa Trời cứ tiếp tục tấn tới, và mặc dù mục đích công tác của Ngài không thay đổi nhưng phương cách Ngài dùng để làm việc thì liên tục thay đổi, nghĩa là những người theo Đức Chúa Trời cũng liên tục thay đổi. Đức Chúa Trời càng thực hiện nhiều công việc, con người càng hiểu thấu đáo hơn về Đức Chúa Trời. Những sự thay đổi tương ứng trong tâm tính con người cũng xuất hiện theo sau công tác của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, chính bởi công tác của Đức Chúa Trời liên tục thay đổi mà những người không biết về công tác của Đức Thánh Linh và những kẻ ngang bướng chẳng biết gì về lẽ thật bắt đầu chống đối Đức Chúa Trời. Chưa bao giờ công việc của Đức Chúa Trời đúng theo những quan niệm của con người, bởi công việc của Ngài luôn luôn mới và không bao giờ cũ. Chưa bao giờ Ngài lặp lại công việc cũ, mà thay vào đó tiến tới với công việc chưa bao giờ làm trước đây. Bởi Đức Chúa Trời không lặp lại công việc của Ngài, và con người thì luôn phán xét công việc hiện tại của Đức Chúa Trời dựa trên công việc Ngài đã làm trong quá khứ, nên mọi thứ trở nên quá khó khăn cho Đức Chúa Trời để triển khai mỗi giai đoạn công việc của thời đại mới. Con người có quá nhiều sự khó khăn! Suy nghĩ của con người quá bảo thủ! Chẳng ai biết được công việc của Đức Chúa Trời, vậy mà hết thảy họ lại giới hạn những việc đó. Khi xa rời Đức Chúa Trời, con người mất đi sự sống, lẽ thật, và những ân phước của Đức Chúa Trời, vậy mà họ chẳng chấp nhận sự sống hay lẽ thật, càng không biết nhận lãnh những ân phước lớn lao hơn mà Đức Chúa Trời ban lên nhân loại. Hết thảy mọi người đều muốn có được Đức Chúa Trời nhưng lại không thể mở lòng với bất kỳ thay đổi nào trong công việc của Đức Chúa Trời. Những người không chấp nhận công việc mới của Đức Chúa Trời tin rằng công việc của Đức Chúa Trời là không đổi, rằng công việc của Đức Chúa Trời đã vĩnh viễn dừng lại. Trong niềm tin của họ, tất cả những gì cần làm để đạt được sự cứu rỗi vĩnh hằng từ Đức Chúa Trời là tuân giữ luật pháp, và miễn là họ hối cải và xưng tội, thì ý muốn của Đức Chúa Trời sẽ luôn được đáp ứng. Họ tin rằng Đức Chúa Trời chỉ có thể là Đức Chúa Trời trong luật pháp và là Đức Chúa Trời đã bị đóng đinh trên thập giá vì con người; quan niệm của họ cũng cho rằng Đức Chúa Trời không nên và không thể vượt quá Kinh Thánh. Chính những quan niệm như thế đã cột chặt họ vào luật pháp cũ và trói buộc họ vào những phép tắc cứng nhắc. Thậm chí số đông hơn còn tin rằng bất cứ công việc mới nào của Đức Chúa Trời cũng phải được các nhà tiên tri chứng thực, và rằng ở mỗi giai đoạn của các công việc này, tất cả những người theo Ngài với tấm lòng “chân thật” cũng phải được mặc khải, nếu không, công việc ấy không thể là công việc của Đức Chúa Trời được. Việc biết đến Đức Chúa Trời đã là một việc không dễ dàng cho con người. Cộng với sự ngu xuẩn và bản chất nổi loạn đầy tự tôn và tự phụ của họ, con người càng khó chấp nhận công việc mới của Đức Chúa Trời. Con người chẳng chịu tìm hiểu kỹ càng về công việc mới của Đức Chúa Trời, cũng chẳng chịu chấp nhận nó trong sự khiêm nhường; mà thay vào đó, con người mang một thái độ khinh miệt khi họ chờ đợi sự mặc khải và hướng dẫn từ Đức Chúa Trời. Đây chẳng phải là cách hành xử của những kẻ nổi loạn và chống lại Đức Chúa Trời hay sao? Những kẻ như vậy làm sao có được sự chấp thuận của Đức Chúa Trời?

2020-02-27

Chương 65

Những lời của Ta luôn nhắm trúng vào những điểm then chốt của các ngươi, cũng chính là nhắm trúng vào những chỗ chí mạng của các ngươi, nếu không như vậy, các ngươi vẫn cứ trì hoãn, không biết giờ là lúc nào. Phải biết rằng! Ta cứu rỗi các ngươi bằng yêu thương. Dù các ngươi có ra sao, Ta chắc chắn sẽ vẫn hoàn thành những điều Ta đã chuẩn y mà không hề sai sót. Chẳng lẽ Ta, Đức Chúa Trời Toàn Năng công chính lại phạm sai lầm ư? Chẳng phải đó là quan niệm của con người ư? Các ngươi nói xem! Những việc Ta làm, những lời Ta nói, chẳng phải đều vì lợi ích của các ngươi đó sao? Một số người sẽ khiêm tốn thưa rằng: “Thưa Chúa! Ngài làm mọi thứ vì lợi ích của chúng con, nhưng chúng con không biết phải làm sao để hợp tác với Ngài.” Như thế là ngu muội! Sao có thể nói rằng các ngươi không biết cách hợp tác với Ta! Toàn những lời nói dối đáng xấu hổ! Nếu các ngươi nói vậy, thì tại sao, trong thực tế, các ngươi luôn năm lần bảy lượt bận tâm đến xác thịt? Nói thì hay lắm, nhưng việc làm thì chẳng được nhanh nhẹn nhẹ nhàng như thế. Các ngươi phải hiểu điều này: Điều Ta yêu cầu các ngươi hôm nay vốn chẳng nhiều nhặn gì, cũng không nằm ngoài khả năng của các ngươi, đó đều là những điều con người có thể thực hiện được. Ta không hề đánh giá các ngươi quá cao, chẳng lẽ Ta lại không biết khả năng của con người lớn đến mức nào hay sao? Ta hiểu điều đó hơn bất cứ ai.

2020-02-26

Các ngươi phải hiểu được công tác - Đừng đi theo trong sự mơ hồ!

tình yêu của chúa,tin Chúa,
Hi Thánh Đức Chúa Tri Toàn Năng | Đức Chúa Tri phán:Các ngươi phải hiểu được công tác - Đừng đi theo trong sự mơ hồ!″ 

Hiện tại, có nhiều người đang tin một cách mơ hồ. Các ngươi quá tò mò, quá mong muốn được ban phước, và có quá ít khát vọng tìm kiếm sự sống. Nhiều người ngày nay tràn đầy nhiệt huyết trong niềm tin của họ nơi Jêsus. Jêsus sẽ đưa họ trở về nhà ở trên trời, vậy thì làm sao họ có thể không tin? Mội vài người là tín hữu trọn cuộc đời; thậm chí sau khi đã có đức tin được bốn mươi hay năm mươi năm, họ vẫn không khi nào cảm thấy chán khi đọc Kinh Thánh. Đó là vì họ nghĩ[a] rằng dù có chuyện gì xảy ra, miễn là họ có đức tin, thì họ sẽ được vào thiên đàng. Các ngươi đã đi theo Đức Chúa Trời trên con đường này chỉ một vài năm, vậy mà đã chùn bước; đã mất sức chịu đựng, bởi vì ước muốn có được các phước lành của các ngươi quá mạnh mẽ. Việc các ngươi đi trên con đường đúng này bị chi phối bởi ước muốn có được các phước lành và bởi tính tò mò của các ngươi. Các ngươi không hiểu biết gì nhiều về giai đoạn công tác này. Phần lớn những gì Ta đang phán hôm nay không nhắm vào những người tin nơi Jêsus, mà Ta cũng không phán chỉ để chống lại những ý niệm của họ. Thật ra, những ý niệm được phơi bày này chính là những ý niệm tồn tại trong các ngươi, bởi các ngươi không hiểu được tại sao Kinh Thánh lại bị đặt sang một bên, tại sao Ta phán rằng công tác của Đức Giê-hô-va đã trở nên cũ rồi, hoặc tại sao Ta phán rằng công tác của Jêsus đã trở nên cũ rồi. Sự thật là các ngươi nuôi dưỡng nhiều ý niệm chưa bày tỏ, cũng như nhiều quan điểm che giấu trong tận đáy lòng, và các ngươi chỉ hùa theo đám đông. Các ngươi có thực sự nghĩ rằng các ngươi không nuôi dưỡng nhiều ý niệm không? Đơn giản là các ngươi không nói về chúng! Thật ra, các ngươi chỉ đi theo Đức Chúa Trời một cách hời hợt, các ngươi không khi nào đến để tìm kiếm con đường đúng và không khi nào đến với ý định có được sự sống. Quan điểm của các ngươi chỉ là muốn nhìn thấy điều gì sẽ xảy ra. Bởi vì các ngươi chưa buông bỏ nhiều ý niệm cũ của mình, nên không một ai trong số các ngươi đã có thể hoàn toàn dâng bản thân. Đến thời điểm này, các ngươi tiếp tục lo lắng về số phận của chính mình, với những tư tưởng xáo trộn ngày lẫn đêm, không bao giờ có thể buông bỏ chúng. Các ngươi có nghĩ rằng khi Ta phán về những người Pha-ra-si, là Ta đang đề cập đến “những bậc tiền bối” trong tôn giáo không? Chẳng phải chính các ngươi đại diện cho phần lớn những người Pha-ra-si cấp tiến nhất trong thời đại hiện tại sao? Ngươi có nghĩ rằng khi Ta nhắc đến những kẻ đánh giá Ta dựa trên Kinh Thánh, là Ta chỉ đề cập đến những chuyên gia Kinh Thánh trong giới tôn giáo không? Ngươi có tin rằng khi Ta phán về những kẻ, một lần nữa đóng đinh Đức Chúa Trời lên thập tự giá, là Ta đang phán về những người lãnh đạo trong giới tôn giáo không? Chẳng phải các ngươi là những diễn viên giỏi nhất đóng vai này sao? Ngươi có nghĩ rằng tất cả những lời Ta phán ra nhằm chống lại những ý niệm của con người chỉ đơn thuần là một việc nhạo báng các mục sư và các trưởng lão tôn giáo không? Chẳng phải các ngươi cũng đã đóng vai trò trong tất cả những việc này sao? Ngươi có tin chắc rằng các ngươi nuôi dưỡng một ít ý niệm không? Đơn giản là tất cả các ngươi đều đã học để giờ đây trở nên rất thông minh. Các ngươi không nói về những điều mình không hiểu hoặc để lộ cảm xúc của mình về chúng, nhưng đơn giản là lòng tôn kính và quy phục không tồn tại trong các ngươi. Như các ngươi thấy, việc nghiên cứu, quan sát và chờ đợi là những cách thực hành tốt nhất của các ngươi ngày nay. Các ngươi đã học để trở nên quá thông minh. Dẫu vậy, các ngươi có nhận ra rằng đây là một kiểu ranh ma tâm lý không? Các ngươi có nghĩ rằng một khoảnh khắc thông minh về phần các ngươi sẽ giúp các ngươi thoát khỏi sự trừng phạt đời đời không? Các ngươi đã học để trở nên rất “khôn ngoan”! Hơn nữa, một vài người hỏi Ta những câu hỏi như: “Một ngày nào đó khi những người trong giới tôn giáo hỏi tôi, ‘Tại sao Đức Chúa Trời của các ngươi đã không làm một phép lạ nào?’ Thì tôi nên giải thích thế nào đây?” Trong những ngày này, đó không chỉ là điều mà những người trong giới tôn giáo sẽ hỏi; mà đó cũng là việc ngươi không hiểu về công tác của ngày hôm nay, và bị quá nhiều ý niệm giày vò. Chẳng lẽ ngươi vẫn không biết Ta đề cập đến ai khi Ta nhắc đến các chức sắc tôn giáo sao? Chẳng lẽ ngươi không biết Ta giảng Kinh Thánh cho ai sao? Chẳng lẽ ngươi không biết Ta đang phán vì ai khi Ta minh họa ba giai đoạn công tác của Đức Chúa Trời sao? Nếu Ta không phán dạy những điều đó, thì các ngươi có dễ dàng bị thuyết phục như vậy không? Các ngươi có cúi đầu dễ dàng như vậy không? Các ngươi có dễ dàng đặt những ý niệm cũ sang một bên như vậy không? Đặc biệt là “những đấng nam nhi đại trượng phu” chưa bao giờ quy phục bất kỳ ai - thì liệu họ có dễ dàng quy phục như vậy không? Ta biết rằng dù nhân tính của các ngươi thuộc hạng thấp kém và các ngươi có phẩm chất rất kém, trí não kém phát triển, và chưa có lịch sử tin Đức Chúa Trời trong một thời gian dài lắm, nhưng các người thực sự có rất nhiều ý niệm, và bản chất vốn có của các ngươi là không dễ dàng quy phục bất kỳ ai. Tuy nhiên, hôm nay, các ngươi có thể quy phục bởi vì các ngươi bị ép buộc và bất lực; các ngươi là những con hổ bị nhốt trong lồng sắt, không thể tự do vận dụng những kỹ năng của mình. Ngay cả khi có cánh, các ngươi cũng khó mà bay được. Mặc dù không được ban phước, các ngươi vẫn sẵn sàng đi theo. Tuy nhiên, đây không phải là khí phách của các ngươi như là “những người tốt”; đúng hơn, chính là các ngươi đã hoàn toàn bị hạ gục và đã đến bước đường cùng. Chính toàn bộ công tác này đã hạ gục các ngươi. Nếu có bất cứ điều gì các ngươi có thể đạt được, thì các ngươi sẽ không vâng lời như ngày hôm nay, bởi vì trước đó, tất cả các ngươi đều là những con lừa hoang nơi hoang dã. Do đó, điều đang được phán dạy ngày hôm nay không chỉ hướng đến những người thuộc các tôn giáo và giáo phái khác nhau, cũng không đơn thuần là để chống lại những ý niệm của họ; mà chính là để chống lại những ý niệm của các ngươi.

2020-02-25

Chính Đức Chúa Trời, Đấng độc nhất III

tin Chúa,tình yêu của chúa,
Hi Thánh Đức Chúa Tri Toàn Năng| Đức Chúa Tri phán:Chính Đức Chúa Trời, Đấng độc nhất III″ 

Hôm nay chúng ta sẽ tiếp tục buổi thông công về đề tài “Chính Đức Chúa Trời, Đấng độc nhất.” Chúng ta đã có hai buổi thông công về chủ đề này, buổi đầu tiên liên quan đến thẩm quyền của Chúa và buổi thứ nhì liên quan đến tâm tính công chính của Chúa. Sau khi đã nghe qua hai buổi thông công này, các ngươi đã có được một sự hiểu biết về bản thể, địa vị, và thực chất của Đức Chúa Trời rồi phải không? Những sự thấu hiểu này đã giúp các ngươi đạt được một kiến thức thực chất hơn và sự chắc chắn về lẽ thật trong sự hiện hữu của Đức Chúa Trời rồi phải không? Hôm nay Ta có kế hoạch mở rộng về đề tài “thẩm quyền của Đức Chúa Trời.”

2020-02-23

Công tác của Đức Chúa Trời và công việc của Con Người

phúc âm,cầu nguyện,
Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng | Đức Chúa Trời phán:″Công tác của Đức Chúa Trời và công việc của Con Người″

Trong công việc của con người có bao nhiêu phần là công tác của Đức Thánh Linh và bao nhiêu phần là trải nghiệm của con người? Ngay cả bây giờ, có thể nói con người vẫn chưa hiểu được những vấn đề này, tất cả là bởi con người không hiểu được các nguyên tắc làm việc của Đức Thánh Linh. Công việc của con người mà Ta nhắc đến dĩ nhiên là ý chỉ công việc của những người có được công tác của Đức Thánh Linh, hay những người được Đức Thánh Linh tin dùng. Ta không ám chỉ những việc xuất phát từ ý chí của con người mà là công tác của các sứ đồ, những người làm công hay các anh chị em bình thường trong phạm vi công tác của Đức Thánh Linh. Ở đây, công việc của con người không ám chỉ công tác của Đức Chúa Trời nhập thể mà nói đến phạm vi và nguyên tắc công tác của Đức Thánh Linh trên con người. Mặc dù những nguyên tắc này là những nguyên tắc và phạm vi công tác của Đức Thánh Linh, chúng không giống như các nguyên tắc và phạm vi công việc của Đức Chúa Trời nhập thể. Công việc của con người mang bản chất và nguyên tắc của con người, và công tác của Đức Chúa Trời mang bản chất và nguyên tắc của Chúa.

2020-02-21

Tuyển chọn từ bốn phân đoạn trong Lời Chúa về “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục”

1. Bị Sa-tan làm cho bại hoại hết sức, nhân loại chẳng biết rằng có một Đức Chúa Trời và đã thôi không thờ phượng Chúa. Từ buổi ban đầu, khi A-đam và Ê-va được tạo ra, vinh quang của Đức Giê-hô-va và lời chứng của Đức Giê-hô-va đã từng hiển hiện. Nhưng con người sau khi bị làm cho bại hoại đã đánh mất vinh quang và lời chứng, bởi ai cũng phản nghịch chống lại Đức Chúa Trời và hoàn toàn không tôn kính Ngài nữa. Công tác chinh phục của ngày nay là nhằm khôi phục lại mọi lời chứng và mọi vinh quang, và khiến hết thảy con người phải thờ phượng Đức Chúa Trời, hầu cho lời chứng hiển hiện giữa tạo vật. Đây là những gì cần làm trong giai đoạn này của công tác. Nhân loại chính xác là sẽ được chinh phục ra sao? Điều đó sẽ được thực hiện qua việc dùng lời để hoàn toàn thuyết phục con người; bằng cách vạch trần, phán xét, trừng phạt, và rủa xả không thương xót để chinh phục họ; và qua cách phơi bày sự phản nghịch của con người và phát xét sự chống đối của họ để họ có thể biết được sự bất chính và ô uế của nhân loại, điều sẽ được dùng để làm nổi bật tâm tính công chính của Đức Chúa Trời. Chủ yếu sẽ là việc sử dụng những lời này để chinh phục con người và hoàn toàn thuyết phục họ. Lời là phương tiện để chinh phục sau cuối đối với nhân loại, và tất cả những ai chấp nhận sự chinh phục thì phải chấp nhận sự đánh đập và phán xét của lời. Quá trình phán dạy hiện tại là quá trình chinh phục. Con người chính xác là nên hợp tác như thế nào? Bằng cách ăn và uống những lời này thật hiệu quả và hiểu được chúng. Người ta không thể tự mình được chinh phục. Từ việc ăn và uống những lời này, ngươi phải biết được sự bại hoại và ô uế của ngươi, sự phản nghịch và bất chính của ngươi, và phủ phục trước Đức Chúa Trời. Nếu ngươi hiểu được ý muốn của Chúa và rồi đưa nó vào thực hành, và xa hơn nữa là có được khải tượng, và nếu ngươi có thể hoàn toàn tuân thủ những lời này và không tự làm theo ý mình, thì khi đó ngươi cũng đã được chinh phục. Và chính những lời này sẽ là thứ đã chinh phục ngươi. Tại sao con người lại đánh mất lời chứng? Bởi chẳng ai có đức tin vào Chúa hay giữ Chúa trong lòng một chút nào nữa. Chinh phục con người có nghĩa là khiến họ phục hồi lại đức tin này. Người ta luôn hướng ra thế giới, ấp ủ quá nhiều hy vọng, mong muốn quá nhiều cho tương lai của họ, và có quá nhiều những đòi hỏi vô độ. Họ luôn nghĩ và lên kế hoach cho xác thịt của họ, và không bao giờ hứng thú với việc tìm cách tin tưởng vào Chúa. Lòng họ bị Sa-tan nắm giữ, họ mất đi sự tôn kính đối với Đức Chúa Trời, và họ dâng trọn tấm lòng họ cho Sa-tan. Nhưng con người lại được Đức Chúa Trời tạo dựng. Như thế, con người đã đánh mất lời chứng, nghĩa là họ đã đánh mất vinh quang của Chúa. Mục đích của việc chinh phục con người là để giành lại vinh quang trong sự tôn kính của con người dành cho Chúa.
Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (1)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt
2. Công tác chinh phục hiện tại là công tác nhằm làm rõ kết cục nào sẽ dành cho con người. Tại sao Ta nói rằng sự trừng phạt và phán xét của ngày hôm nay chính là sự phán xét trước tòa lớn và trắng của những ngày sau rốt? Ngươi không thấy điều này sao? Tại sao công tác chinh phục là giai đoạn cuối cùng? Chẳng phải chính xác là để thể hiện kết cục của mỗi nhóm người sẽ như thế nào hay sao? Chẳng phải là để khiến cho mọi người, trong giai đoạn trừng phạt và phán xét của công tác chinh phục, thể hiện bản chất thật của họ và rồi sau đó được phân theo loại hay sao? Thay vì nói rằng đây là sự chinh phục con người, có lẽ tốt hơn nên nói rằng đây là việc tỏ hiện mỗi nhóm người sẽ có kết cục như thế nào. Tức là, đây là việc phán xét tội lỗi của họ và rồi cho thấy những nhóm khác nhau của con người, qua đó quyết định xem họ là xấu xa hay công chính. Sau công tác chinh phục sẽ đến công tác ban thưởng người tốt và trừng phạt kẻ xấu: Những người hoàn toàn vâng phục, nghĩa là những người được chinh phục triệt để, sẽ được đưa vào giai đoạn tiếp theo của việc lan truyền công tác trong toàn cõi vũ trụ; những kẻ không được chinh phục sẽ bị thảy vào bóng tối và sẽ gặp phải hoạn nạn. Như vậy, con người sẽ được phân theo loại, những kẻ làm việc ác sẽ bị nhóm vào với người xấu, chẳng bao giờ được nhìn thấy ánh mặt trời nữa, còn những người công chính thì được nhóm vào với người tốt, được nhận lãnh sự sáng và sống đời đời trong sự sáng. Hồi kết đã đến gần đối với vạn vật, kết cục của con người đã được tỏ hiện rõ ràng trước mắt họ, và mọi thứ sẽ được phân theo loại. Thế thì làm sao con người có thể khỏi phải chịu sự phân loại này? Sự thể hiện kết cục cho mỗi loại người được hoàn tất khi hồi kết cho vạn vật đến gần, và việc này được thực hiện xuyên suốt công tác chinh phục toàn vũ trụ (bao gồm toàn bộ công tác chinh phục, bắt đầu từ công việc hiện tại). Việc tỏ hiện kết cục của toàn nhân loại được thực hiện trước tòa án, trong giai đoạn trừng phạt, và trong giai đoạn công tác chinh phục của những ngày sau rốt. Phân nhóm con người theo loại không phải là trả con người về nhóm nguyên thủy của họ. Đó là bởi vì khi con người được tạo dựng lúc sáng thế, chỉ có mỗi một loại người, gọi là đàn ông và đàn bà. Chẳng có nhiều loại khác nhau. Chỉ sau mấy ngàn năm bại hoại thì nhiều loại người khác nhau mới xuất hiện, một số thuộc về lãnh thổ của ma quỷ ô uế, một số thuộc về lãnh thổ của ma quỷ tà ác, và một số - những người theo đuổi con đường sự sống - thì thuộc về sự thống trị của Đấng Toàn Năng. Chỉ bằng cách này mà các nhóm loại mới dần dần hiện hữu giữa con người, và con người chia vào các loại trong họ tộc rộng lớn của con người. Con người hết thảy đều bắt đầu có “những người cha” khác nhau; chẳng phải ai cũng hoàn toàn thuộc về sự thống trị của Đấng Toàn Năng, bởi vì sự phản nghịch của con người là quá thể. Sự phán xét công chính phơi bày ra bản thể chân thật của mỗi loại người, chẳng có gì giấu giếm được. Mọi người đều thể hiện bộ mặt thật của họ dưới ánh sáng. Đến lúc này, con người không còn như kiểu nguyên thủy của họ nữa, và hình thức nguyên thủy của tổ tiên họ đã biến mất từ lâu, bởi vì vô số các con cháu của A-đam và Ê-va từ lâu đã bị Sa-tan nắm giữ, chẳng bao giờ còn biết đến mặt trời thiên đàng nữa, và bởi con người đã nhiễm đầy các kiểu độc hại của Sa-tan. Như thế, con người đều có các đích đến thích hợp cho mình. Hơn thế nữa, trên cơ sở những nọc độc khác nhau của họ mà họ được phân theo loại, nghĩa là họ được phân loại theo mức độ mà họ được chinh phục ngày nay. Kết cục của con người không phải là thứ đã được tiền định từ lúc sáng thế. Đó là bởi vì lúc ban đầu chỉ có một loại duy nhất, gọi chung với nhau là “nhân loại”, và con người lúc đầu không bị bại hoại bởi Sa-tan, và hết thảy họ đã sống dưới sự sáng của Đức Chúa Trời, không có bóng tối bao trùm họ. Nhưng sau khi con người bị Sa-tan làm cho bại hoại, mọi kiểu và loại người tản ra khắp địa cầu - tất cả các kiểu và loại người mà đến cùng một họ chung gọi là “nhân loại”, bao gồm đàn ông và đàn bà. Hết thảy họ được tổ tiên của họ dẫn dắt đi lạc khỏi thủy tổ của họ - là nhân loại gồm đàn ông và đàn bà (tức là A-đam và E-va chính gốc, những tổ tiên xa xưa nhất của họ). Vào lúc đó, những người duy nhất được dẫn dắt bởi Đức Giê-hô-va để sống trên đất là dân Y-sơ-ra-ên. Những kiểu người khác nhau xuất hiện từ trong toàn bộ Y-sơ-ra-ên (có nghĩa là từ họ tộc nguyên thủy) sau đó để mất sự dẫn dắt của Đức Giê-hô-va. Những con người đầu tiên này hoàn toàn không hay biết gì về những vấn đề của thế giới, sau đó đã theo tổ tiên của họ đến sống trong những lãnh thổ giành được, từ đó đến nay. Như vậy, họ vẫn còn tăm tối về việc họ đã lạc khỏi Đức Giê-hô-va như thế nào, và họ đã bị làm cho bại hoại như thế nào cho đến ngày nay bởi hết thảy các loại ma quỷ ô uế và tà linh. Những kẻ bị bại hoại và đầu độc sâu sắc nhất cho tới ngày nay, gọi là những kẻ cuối cùng không thể cứu được, sẽ không còn lựa chọn nào khác là phải đi theo tổ tiên của họ - những ma quỷ ô uế mà đã làm cho họ bại hoại. Những ai cuối cùng có thể cứu rỗi được sẽ đến các đích đến phù hợp của nhân loại, nghĩa là đến các kết cục dành cho những người được cứu rỗi và được chinh phục. Mọi thứ sẽ được thực hiện để cứu rỗi những ai có thể cứu được, nhưng đối với những kẻ không nhạy bén, không thể cứu chữa, thì lựa chọn duy nhất cho họ sẽ là theo tổ tiên của họ sa vào vực sâu không đáy của sự trừng phạt. Đừng nghĩ rằng kết cục của ngươi đã được định trước từ ban đầu và chỉ được mặc khải bây giờ. Nếu ngươi nghĩ như vậy, thì ngươi quên rằng lúc mới tạo dựng ra nhân loại, đã chẳng có nhóm nào thuộc Sa-tan được tạo ra hay sao? Ngươi quên rằng chỉ có một nhân loại duy nhất, bao gồm A-đam và Ê-va đã được tạo ra (nghĩa là chỉ có đàn ông và đàn bà được tạo ra) hay sao? Nếu ngươi là con cháu của Sa-tan ngay từ đầu, chẳng phải điều đó có nghĩa rằng khi Đức Giê-hô-va tạo ra con người, Ngài đã bao gồm cả nhóm thuộc Sa-tan hay sao? Có thể nào Ngài đã làm một điều như thế? Ngài đã tạo ra con người vì lời chứng của Ngài; Ngài tạo ra con người vì vinh quang của Ngài. Tại sao Ngài phải chủ ý tạo ra một nhóm hậu thế của Sa-tan để cố tình chống lại Ngài? Có thể nào Đức Giê-hô-va đã làm điều này sao? Nếu có, ai có thể bảo rằng Ngài là một Đức Chúa Trời công chính? Khi Ta nói bây giờ rằng một số trong các ngươi cuối cùng sẽ theo Sa-tan, điều đó không có nghĩa rằng ngươi đã ở cùng Sa-tan ngay từ đầu; mà đúng hơn nó có nghĩa rằng ngươi đã luống quá sâu đến nỗi cho dù Đức Chúa Trời có cố cứu ngươi, thì người vẫn không cách nào có được sự cứu rỗi đó. Chẳng có lựa chọn nào khác hơn là chia ngươi vào nhóm Sa-tan. Điều này chỉ bởi ngươi không thể cứu nổi, không phải bởi Đức Chúa Trời không công bình với ngươi, nghĩa là không phải bởi Đức Chúa Trời chủ ý định gắn số phận của ngươi như hiện thân của Sa-tan và rồi nhóm ngươi vào với Sa-tan, và chủ đích muốn ngươi chịu khổ. Đó không phải là lẽ thật bên trong của công tác chinh phục. Nếu đó là những gì ngươi tin, thì sự hiểu biết của ngươi rất phiến diện! Giai đoạn cuối cùng của việc chinh phục là nhằm cứu rỗi con người và cũng là để tỏ hiện các kết cục của con người. Đó là để phơi bày sự tha hóa của con người thông qua sự phán xét, và qua đó khiến họ ăn năn, trỗi dậy, và theo đuổi sự sống cũng như con đường đúng đắn của đời sống con người. Đó là để thức tỉnh tấm lòng của những con người ngây dại và chậm hiểu, và để tỏ hiện sự phản nghịch bên trong của họ thông qua sự phán xét. Tuy nhiên, nếu con người vẫn không thể ăn năn, vẫn không thể theo đuổi con đường đúng đắn của đời sống con người, và không thể gạt bỏ những sự bại hoại này, thì họ sẽ trở thành những đối tượng không thể cứu được, để cho Sa-tan nuốt chửng. Đây là ý nghĩa là việc chinh phục - để cứu con người và cũng để cho họ thấy các kết cục của họ. Những kết cục tốt, những kết cục xấu - tất cả đều được tỏ hiện bởi công việc chinh phục. Liệu con người sẽ được cứu hay sẽ bị nguyền rủa, tất cả đều sẽ được tỏ hiện trong suốt công tác chinh phục.
Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (1)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt
3. Khi Môi-se đập vào hòn đá, và nước được Đức Giê-hô-va ban cho chảy ra, đó là vì đức tin của người. Khi Đa-vít chơi đàn sắt ca ngợi Ta, là Đức Giê-hô-va - với tấm lòng tràn đầy niềm vui - đó là vì đức tin của người. Khi Gióp bị mất đi đàn gia súc đầy trên núi cùng khối lượng tài sản không đếm xuể của mình, và thân thể của người bị bao phủ trong những ung độc, đó là vì đức tin của người. Khi người có thể nghe tiếng Ta, là Đức Giê-hô-va, và thấy vinh quang của Ta, là Đức Giê-hô-va, đó là vì đức tin của người. Việc Phi-e-rơ đã có thể đi theo Jêsus Christ là vì đức tin của người. Việc người đã có thể chịu đóng đinh trên thập tự giá vì Ta và làm chứng vinh quang cũng là vì đức tin của người. Khi Giăng nhìn thấy ảnh tượng vinh quang của Con người, đó là vì đức tin của người. Khi người nhìn thấy khải tượng về những ngày sau rốt, càng đúng là vì đức tin của người. Lý do tại sao điều gọi là vô số các nước ngoại bang đã có được sự mặc khải của Ta, và đã biết được rằng Ta đã trở lại trong xác thịt để làm công việc của Ta ở giữa con người, cũng là vì đức tin của họ. Những người bị lời khắc nghiệt của Ta giáng xuống mà vẫn cảm thấy khuây khỏa vì chúng, và những người được cứu vớt - chẳng phải họ đã làm được như vậy nhờ bởi đức tin của họ hay sao? Người ta đã nhận lãnh rất nhiều thứ thông qua đức tin. Những gì họ nhận lãnh không phải lúc nào cũng là ân phước - để cảm nhận được thứ hạnh phúc và vui sướng mà Đa-vít đã cảm nhận, hay để có được nước mà Đức Giê-hô-va ban cho như Môi-se đã có. Chẳng hạn, trong trường hợp của Gióp, ông đã nhận lãnh ân phước của Đức Giê-hô-va cũng như một tai họa thông qua đức tin. Dù cho ngươi nhận lãnh ân phước hay chịu một tai họa, cả hai đều là những sự kiện may mắn. Không có đức tin, ngươi hẳn không thể nào nhận lãnh công tác chinh phục này, càng không thấy được những hành động của Đức Giê-hô-va bày ra trước mắt ngươi hôm nay. Ngươi hẳn không thể nhìn thấy, và càng không thể nào nhận lãnh. Những tai họa này, những hoạn nạn này, và hết thảy mọi sự phán xét - nếu những thứ này không giáng lên ngươi, liệu ngươi có thể nhìn thấy được các hành động của Đức Giê-hô-va hôm nay không? Hôm nay, chính đức tin đã cho phép ngươi được chinh phục, và chính việc được chinh phục cho phép ngươi tin vào mọi hành động của Đức Giê-hô-va. Chỉ bởi đức tin mà ngươi nhận lãnh được loại trừng phạt và phán xét này. Thông qua những sự trừng phạt và phát xét này mà ngươi được chinh phục và hoàn thiện. Không có kiểu trừng phạt và phán xét mà ngươi đang nhận hôm nay thì đức tin của ngươi sẽ là vô ích, bởi ngươi sẽ không biết đến Đức Chúa Trời; cho dù ngươi tin ở Ngài nhiều bao nhiêu, đức tin của ngươi vẫn sẽ chỉ là một sự bày tỏ rỗng tuếch chẳng có cơ sở trong thực tế. Chỉ sau khi ngươi nhận lãnh loại công tác chinh phục mà khiến ngươi hoàn toàn vâng phục thì đức tin của ngươi mới trở nên thật và đáng tin cậy, và lòng ngươi mới hướng về Đức Chúa Trời. Cho dù ngươi có bị phán xét hay rủa sả thật nhiều bởi từ “đức tin” này, ngươi vẫn có được đức tin thật sự, và ngươi nhận được một điều thật nhất, đúng đắn nhất, và quý giá nhất. Điều này là bởi chỉ trong quá trình phán xét mà ngươi thấy được đích đến cuối cùng của các tạo vật của Đức Chúa Trời; chính trong sự phán xét này mà ngươi thấy được rằng Đấng Tạo Hóa là để yêu thương; chính trong công tác chinh phục như thế mà ngươi thấy được vòng tay của Đức Chúa Trời; chính trong công tác chinh phục mà ngươi bắt đầu hiểu đầy đủ về đời sống con người; chính trong công tác chinh phục mà ngươi có được con đường đúng đắn của đời sống con người, và bắt đầu hiểu được ý nghĩa thật sự của “con người”; chỉ trong việc chinh phục này mà ngươi thấy được tâm tính công chính của Đấng Toàn Năng và dung mạo đẹp đẽ và vinh hiển của Ngài; chính trong công tác chinh phục này mà ngươi biết được nguồn gốc của con người và hiểu được toàn bộ “lịch sử bất diệt” của con người; chính trong việc chinh phục này mà ngươi bắt đầu hiểu về tổ tiên của loài người và nguồn gốc của sự bại hoại của con người; chính trong việc chinh phục này mà ngươi nhận lãnh niềm vui và sự khuây khỏa cũng như sự sửa phạt, sửa dạy, và những lời khiển trách vô tận từ Đấng Tạo Hóa gửi đến nhân loại mà Ngài đã tạo dựng; chính trong việc chinh phục này mà ngươi nhận lãnh những ân phước, và nhận lãnh những tai họa mà con người phải nhận. Chẳng phải tất cả những điều này là đều do chút đức tin trong ngươi sao? Sau khi nhận lãnh những điều này, đức tin của ngươi chưa lớn lên sao? Ngươi vẫn chưa thu nhận được quá nhiều sao? Ngươi chẳng những đã nghe được lời Chúa và thấy được sự khôn ngoan của Ngài, mà ngươi cũng đã đích thân trải nghiệm từng bước của công tác. Có lẽ ngươi sẽ nói rằng nếu ngươi đã không có đức tin, thì ngươi sẽ không chịu kiểu trừng phạt hay kiểu phán xét này. Nhưng ngươi nên biết rằng không có đức tin thì ngươi chẳng những không thể nhận lãnh kiểu trừng phạt hay kiểu quan tâm này từ Đấng Toàn Năng, mà ngươi còn vĩnh viễn mất đi cơ hội để nhìn thấy Đấng Tạo Hóa. Ngươi sẽ chẳng bao giờ biết được nguồn gốc của nhân loại, và chẳng bao giờ hiểu được ý nghĩa của đời sống con người. Ngay cả khi thân thể của ngươi chết đi và hồn ngươi lìa khỏi, ngươi vẫn sẽ không hiểu được toàn bộ hành động của Đấng Tạo Hóa. Ngươi sẽ càng không biết được rằng Đấng Tạo hóa đã làm công tác vĩ đại như thế trên đất sau khi Ngài tạo dựng nhân loại. Là một thành viên trong nhân loại mà Ngài đã tạo dựng, ngươi có đành lòng rơi một cách ngơ ngác vào bóng tối và chịu hình phạt đời đời hay không? Nếu ngươi tách mình khỏi sự trừng phạt và phán xét của ngày nay, ngươi sẽ gặp phải điều gì đây? Ngươi nghĩ rằng một khi tách mình ra khỏi sự phán xét hiện tại, ngươi sẽ có thể thoát khỏi cuộc sống khó khăn này ư? Chẳng đúng là nếu ngươi rời khỏi “nơi này”, điều ngươi đối mặt sẽ là sự giày vò đau đớn hoặc những vết thương quái ác do ma quỉ gây ra hay sao? Liệu ngươi có thể đối mặt với những đêm ngày không thể chịu đựng nổi? Ngươi nghĩ rằng chỉ vì ngươi thoát khỏi sự phán xét hôm nay, thì ngươi có thể vĩnh viễn tránh được sự hành hạ đó trong tương lai sao? Sự gì sẽ chờ ngươi phía trước? Liệu đó có thể thực sự là một Shangri-La mà ngươi hy vọng hay không? Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể thoát khỏi sự trừng phạt đời đời sau này chỉ đơn giản bằng cách chạy trốn khỏi thực tế theo cách mà ngươi đang làm sao? Sau ngày hôm nay, liệu ngươi có bao giờ lại có được cơ hội và loại phước hạnh này nữa không? Liệu ngươi sẽ có thể tìm thấy chúng khi tai ương giáng xuống ngươi không? Liệu ngươi sẽ có thể tìm thấy chúng khi toàn nhân loại bước vào cõi nghỉ ngơi hay không? Cuộc sống hạnh phúc của ngươi bây giờ và gia đình nhỏ thuận hòa của ngươi - liệu những điều này có thay thế được cho đích đến đời đời của ngươi trong tương lai hay không? Nếu ngươi có đức tin thực sự, và nếu ngươi thu nhận được nhiều nhờ bởi đức tin của ngươi, thì tất cả những thứ đó đều là điều mà ngươi - một loài thọ tạo - nên đạt được và cũng là điều mà đáng lẽ ngươi đã có. Loại chinh phục này là điều có lợi nhất cho đức tin của ngươi và có lợi nhất cho đời sống của ngươi.
Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (1)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt
4. Ngày nay, ngươi phải nhận thức được về việc làm sao để được chinh phục, và về việc con người hành xử như thế nào sau khi đã được chinh phục. Ngươi có thể cho rằng ngươi đã được chinh phục, nhưng liệu ngươi có thể vâng phục đến chết không? Ngươi phải có khả năng theo đến tận cùng bất kể có triển vọng nào hay không, và ngươi không được đánh mất đức tin vào Đức Chúa Trời cho dù ở trong hoàn cảnh nào đi nữa. Cuối cùng, ngươi phải đạt được hai mặt của lời chứng: lời chứng của Gióp - vâng phục cho đến chết - và lời chứng của Phi-e-rơ - tình yêu tối cao dành cho Chúa. Trong một phương diện, ngươi phải như Gióp: Ông không có của cải vật chất gì, và bị bủa vây bởi cơn đau xác thịt, vậy mà ông không từ bỏ danh Đức Giê-hô-va. Đây là lời chứng của Gióp. Phi-e-rơ đã có thể yêu Chúa cho đến chết. Khi ông chết - khi ông bị treo lên thập giá - ông vẫn yêu thương Chúa; ông đã không nghĩ đến các viễn cảnh cho chính mình, hay không theo đuổi niềm hy vọng vinh hiển hay những tư tưởng ngông cuồng, và ông chỉ tìm kiếm tình yêu với Chúa và vâng phục mọi sự xếp đặt của Đức Chúa Trời. Những điều như thế là tiêu chuẩn mà ngươi phải đạt được trước khi có thể được xem là đã mang lời chứng, trước khi ngươi trở thành một người có thể được làm cho hoàn thiện sau khi được chinh phục. Ngày nay, nếu con người thật sự biết về bản chất và trạng thái của họ, liệu họ vẫn tìm kiếm các viễn cảnh và hoài bão không? Những gì ngươi nên biết là: “Bất kể Đức Chúa Trời có làm tôi hoàn thiện hay không, tôi phải theo Đức Chúa Trời; mọi thứ Ngài làm bây giờ đều tốt đẹp, và vì chúng tôi, và để tâm tính của chúng tôi có thể thay đổi, và chúng tôi có thể rũ bỏ những ảnh hưởng của Sa-tan, cho phép chúng tôi xóa bỏ được sự ô uế dù sống trong vùng đất bẩn thỉu, rũ bỏ sự bẩn thỉu và ảnh hưởng của Sa-tan, khiến chúng tôi có thể bỏ lại đằng sau những ảnh hưởng của Sa-tan”.
Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (2)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt
5. Thực ra, sự hoàn thiện xảy đến cùng lúc với sự chinh phục: Khi ngươi được chinh phục, hiệu ứng đầu tiên của việc được làm cho hoàn thiện cũng đạt được. Trường hợp có sự khác biệt giữa việc được chinh phục và việc được làm cho hoàn thiện, đó là theo mức độ thay đổi ở con người. Được chinh phục là bước đầu tiên của việc được làm cho hoàn thiện, và không có nghĩa là họ đã hoàn toàn được làm cho hoàn thiện, cũng không chứng tỏ rằng họ đã hoàn toàn được Đức Chúa Trời thu phục. Sau khi con người được chinh phục, có vài thay đổi trong tâm tính của họ, nhưng những thay đổi đó còn quá thiếu sót so với những gì có được bởi những người đã hoàn toàn được Đức Chúa Trời thu phục. Hôm nay, những gì được thực hiện là khởi công của việc làm hoàn thiện con người - đó là chinh phục họ - và nếu ngươi không đạt được trạng thái được chinh phục, thì ngươi sẽ chẳng có phương tiện gì để được làm cho hoàn thiện, và được hoàn toàn thu phục bởi Đức Chúa Trời. Ngươi sẽ chỉ nhận được vài lời trừng phạt và phán xét, nhưng chúng không đủ để hoàn toàn thay đổi tâm ngươi. Như thế ngươi sẽ là một trong những kẻ bị loại bỏ; điều này chẳng khác gì việc nhìn một bàn tiệc xa hoa mà không được ăn. Đó chẳng phải bi kịch sao? Và như thế ngươi phải tìm kiếm sự thay đổi: Dù là được chinh phục hay được làm cho hoàn thiện, cả hai đều liên quan đến việc có thay đổi trong ngươi hay không, và ngươi có vâng phục hay không - và việc này quyết định liệu ngươi có được thu phục bởi Đức Chúa Trời hay không. Nên biết rằng “được chinh phục” và “được làm cho hoàn thiện” đều đơn giản dựa trên mức độ thay đổi và vâng phục, cũng như dựa trên độ tinh khiết trong tình yêu của ngươi dành cho Chúa. Điều cần thiết ngày nay là ngươi có thể hoàn toàn được làm cho hoàn thiện, nhưng ban đầu ngươi phải được chinh phục - ngươi phải có đủ kiến thức về sự trừng phạt và phán xét của Đức Chúa Trời, phải có đức tin để theo, và phải là một người tìm kiếm sự thay đổi và để có hiệu quả. Chỉ khi đó ngươi mới là một người tìm kiếm để được làm cho hoàn thiện. Các ngươi nên hiểu rằng trong quá trình được làm cho hoàn thiện thì các ngươi sẽ được chinh phục, và trong quá trình được chinh phục thì các ngươi sẽ được làm cho hoàn thiện. Hôm nay, ngươi có thể theo đuổi để được làm cho hoàn thiện hoặc tìm kiếm sự thay đổi trong nhân tính bên ngoài và cải thiện trong phẩm chất, nhưng điều quan trọng cốt yếu là ngươi hiểu được rằng mọi điều Đức Chúa Trời làm hôm nay là đều có ý nghĩa và có lợi. Nó khiến cho ngươi––kẻ sống trong vùng đất bẩn thỉu––thoát được sự bẩn thỉu và rũ bỏ nó. Nó khiến cho ngươi có thể vượt qua được những ảnh hưởng của Sa-tan, bỏ lại sau lưng những ảnh hưởng đen tối của Sa-tan - và bằng cách tập trung vào những điều này, ngươi được bảo vệ trên vùng đất bẩn thỉu này. Cuối cùng, chứng ngôn mà ngươi sẽ được yêu cầu đưa ra là gì? Ngươi sống trong vùng đất bẩn thỉu mà vẫn có thể trở nên thánh khiết, và không còn bẩn thỉu và ô uế nữa. Ngươi sống dưới lãnh địa của Sa-tan nhưng cởi bỏ được sự ảnh hưởng của Sa-tan, và không bị Sa-tan chiếm hữu hay quấy rối, và ngươi sống trong tay của Đấng Toàn Năng. Đây là chứng ngôn, và là chứng cứ cho thắng lợi trong cuộc chiến với Sa-tan. Ngươi có thể từ bỏ Sa-tan, những gì ngươi sống bày tỏ ra không tỏ hiện Sa-tan, mà là thứ mà Đức Chúa Trời đã đòi hỏi con người phải đạt được khi Ngài tạo ra con người: một nhân tính bình thường, sự hợp lẽ bình thường, sự thông sáng bình thường, sự quyết tâm yêu Chúa bình thường, và sự trung thành với Đức Chúa Trời. Những điều như thế là lời chứng mà một vật thọ tạo của Đức Chúa Trời phải mang.
Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (2)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt
6. Công việc của những ngày sau rốt phá vỡ mọi phép tắc, và bất kể rằng ngươi bị nguyền rủa hay hành phạt, miễn là ngươi giúp trong công việc của Ta, và làm lợi cho công việc chinh phục ngày nay, và bất kể rằng ngươi có là con cháu của Mô-áp hay dòng dõi con rồng lớn sắc đỏ, miễn là ngươi thể hiện bổn phận của một loài thọ tạo của Đức Chúa Trời trong giai đoạn công việc này, và cố gắng hết sức có thể, thì sẽ đạt được kết quả thích đáng. Ngươi thuộc dòng dõi con rồng lớn sắc đỏ, và ngươi là con cháu của Mô-áp; tóm lại, hết thảy những ai bằng xương bằng thịt đều là vật thọ tạo của Đức Chúa Trời, và đều được Đấng Tạo Hóa tạo ra. Ngươi là một vật thọ tạo của Chúa, ngươi không được có bất kỳ lựa chọn nào, và đó là bổn phận của ngươi. Dĩ nhiên, ngày nay công việc của Đấng Tạo Hóa nhắm tới toàn cõi vũ trụ. Bất kể ngươi có nguồn gốc từ đâu, trên hết ngươi vẫn là một trong những loài thọ tạo của Đức Chúa Trời, các ngươi - các con cháu của Mô-áp - là một phần trong muôn loài thọ tạo của Chúa, chỉ là các ngươi có giá trị thấp kém hơn thôi. Bởi vì ngày nay công việc của Đức Chúa Trời được thực hiện trong muôn loài thọ tạo, và nhắm đến toàn cõi vũ trụ, Đấng Tạo Hóa tự do lựa chọn những con người, những vấn đề, và những thứ để thực hiện công việc Ngài. Ngài không quan tâm rằng ngươi có nguồn gốc từ đâu; miễn ngươi là một trong muôn loài thọ tạo của Ngài, và miễn là ngươi có lợi cho công việc của Ngài - công việc chinh phục và làm chứng - thì Ngài sẽ triển khai công việc nơi ngươi mà chẳng chút đắn đo. Điều này phá vỡ các quan niệm cũ của con người, rằng Đức Chúa Trời sẽ không bao làm việc giữa các Dân ngoại, đặc biệt là giữa những kẻ đã bị nguyền rủa và thấp kém; đối với những kẻ đã bị nguyền rủa, các thế hệ con cháu sau này của họ cũng sẽ bị nguyền rủa đời đời, họ sẽ không bao giờ có cơ hội được cứu rỗi; Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ giáng xuống và làm việc trên một vùng đất Dân ngoại, và sẽ không bao giờ đặt chân tới một vùng đất bẩn thỉu, bởi vì Ngài thánh khiết. Tất cả các quan niệm này đều được phá bỏ bởi công việc của Đức Chúa Trời trong những ngày sau rốt. Hãy biết rằng Đức Chúa Trời là Chúa của muôn loài thọ tạo, Ngài giữ sự thống trị trong cả trời đất và vạn vật, và không chỉ là Chúa của dân Y-sơ-ra-ên. Như vậy, công việc ở Trung Quốc có tầm quan trọng tột bậc, và chẳng lẽ nó sẽ không lan ra các quốc gia khác sao? Chứng ngôn vĩ đại cho tương lai sẽ không chỉ giới hạn trong Trung Quốc; nếu Đức Chúa Trời chỉ chinh phục các ngươi, liệu những loài quỷ dữ có bị thuyết phục không? Họ không hiểu việc được chinh phục, hay quyền năng vĩ đại của Đức Chúa Trời, và chỉ khi dân sự được chọn của Chúa trong toàn cõi vũ trụ thấy được các kết quả cuối cùng của công việc này thì hết thảy các loài thọ tạo mới được chinh phục. Chẳng ai mà lạc hậu hay bại hoại hơn các con cháu của Mô-áp. Chỉ khi những người này có thể được chinh phục - những kẻ bại hoại nhất, những kẻ không chấp nhận Đức Chúa Trời hay tin rằng có Chúa, đã được chinh phục, và chấp nhập Chúa bằng chính miệng họ, khen ngợi Ngài, và có thể yêu thương Ngài––thì đây mới là chứng ngôn của sự chinh phục. Mặc dù các ngươi không phải Phi-e-rơ, các ngươi sống thể hiện ra hình ảnh của Phi-e-rơ, các ngươi có thể sở hữu lời chứng của Phi-e-rơ, và của Gióp, và đây là chứng ngôn vĩ đại nhất. Cuối cùng ngươi sẽ nói: “Chúng tôi không phải dân Y-sơ-ra-ên, mà là con cháu bị từ bỏ của Mô-áp, chúng tôi không phải Phi-e-rơ, người có những phẩm chất chúng tôi không thể có, cũng không phải Gióp, và chúng tôi thậm chí không thể so với sự quyết tâm của Phao-lô trong việc chịu đựng vì Chúa và dâng hiến bản thân cho Chúa, và chúng tôi quá lạc hậu, và như thế, chúng tôi không đủ tư cách để thụ hưởng những ân phước của Chúa. Hôm nay Đức Chúa Trời vẫn nâng chúng tôi dậy; vì vậy chúng tôi phải làm đẹp lòng Chúa, và mặc dù chúng tôi không đủ phẩm chất và năng lực, chúng tôi vẫn sẵn lòng làm đẹp lòng Chúa - chúng tôi có quyết tâm này. Chúng tôi là các con cháu của Mô-áp, và chúng tôi bị nguyền rủa. Đây là sắc lệnh của Đức Chúa Trời, và chúng tôi không có khả năng thay đổi nó, nhưng những gì chúng tôi sống thể hiện ra và kiến thức của chúng tôi thì có thể thay đổi, và chúng tôi đã quyết tâm làm đẹp lòng Đức Chúa Trời”. Khi ngươi có được quyết tâm này, điều đó chứng tỏ rằng ngươi được chứng giám là đã được chinh phục.
Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (2)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt
7. Hiệu quả dự kiến cho công tác chinh phục trên hết là để xác thịt của con người thôi dấy loạn; có nghĩa là, để tâm trí con người đạt được sự hiểu biết mới về Đức Chúa Trời, lòng họ vâng phục Chúa hoàn toàn, và để họ khao khát được vì Chúa. Người ta không được xem là đã được chinh phục khi tính khí hay xác thịt của họ thay đổi; khi suy nghĩ của ngươi, lương tâm của ngươi, và ý thức của ngươi (toàn bộ tâm thái của ngươi) thay đổi - đó sẽ là lúc ngươi đã được chinh phục bởi Đức Chúa Trời. Khi ngươi đã quyết tâm vâng phục và đã áp dụng một tâm thái mới, khi ngươi không còn mang bất kỳ quan niệm hay ý định của cá nhân mình vào lời và công tác của Chúa, và khi trí óc của ngươi có thể suy nghĩ bình thường - nghĩa là khi ngươi có thể dốc sức cho Chúa với toàn bộ tấm lòng mình - thì ngươi là kiểu người đã được chinh phục hoàn toàn. Trong tôn giáo, nhiều người đã chịu rất nhiều đau khổ suốt cuộc đời họ: Họ kìm nén thân thể và vác cây thập tự mình, và thậm chí phải kiên trì chịu đựng khi trên bờ vực của cái chết. Một số người vẫn kiên ăn vào buổi sáng ngày họ chết. Cả đời họ từ chối ăn ngon mặc đẹp, chỉ tập trung vào việc chịu khổ. Họ có thể khuất phục thân thể họ và từ bỏ xác thịt họ. Tinh thần chịu khổ cực của họ thật đáng khen ngợi. Nhưng suy nghĩ của họ, các quan niệm của họ, tâm thái của họ, và thật sự là bản chất cũ của họ - chẳng có điều gì trong số này đã được xử lý chút nào. Họ không có một chút kiến thức thật sự về bản thân mình. Tưởng tượng của họ về Đức Chúa Trời cũng theo truyền thống là một Đức Chúa Trời mơ hồ, trừu tượng. Quyết tâm chịu khổ vì Chúa của họ đến từ lòng sốt sắng và bản chất tích cực của họ. Mặc dù họ tin vào Chúa, nhưng họ chẳng hiểu về Chúa cũng như không biết đến ý muốn của Ngài. Họ đơn thuần là chỉ làm việc và chịu đựng vì Chúa. Họ không đặt nặng một chút nào việc phải sáng suốt, và hầu như chẳng quan tâm đến việc phải đảm bảo rằng công tác của họ thực sự đáp ứng mong muốn của Đức Chúa Trời - họ càng không biết làm thế nào để đạt được sự hiểu biết về Chúa. Chúa mà họ phụng sự không phải là Đức Chúa Trời trong phiên bản gốc của Ngài, mà là một Đức Chúa Trời huyền thoại trong trí tưởng tượng của riêng họ, một Đức Chúa Trời mà họ nghe nói, hoặc tìm thấy trong các văn bản. Sau đó họ sử dụng trí tưởng tượng phong phú và lòng sùng đạo của mình để chịu khổ vì Chúa và làm công tác của Chúa. Việc phụng sự của họ thật không đúng đắn, đến mức hầu như chẳng có ai trong số họ là thực sự có thể đáp lại ý muốn của Đức Chúa Trời. Bất kể họ có hoan hỉ chịu đựng như thế nào, quan điểm ban đầu của họ về việc phụng sự và tưởng tượng của họ về Đức Chúa Trời vẫn không thay đổi, bởi họ chưa trải qua sự phán xét, sự trừng phạt, sự tinh luyện và hoàn thiện của Chúa, cũng chưa ai hướng dẫn họ sử dụng lẽ thật. Cho dù họ tin vào Jêsus Đấng Cứu Thế, chẳng ai trong họ từng nhìn thấy Đấng Cứu Thế. Họ chỉ biết đến Ngài qua truyền thuyết và lời đồn. Kết quả là, sự phục vụ của họ chẳng hơn gì nhắm mắt phụng sự ngẫu nhiên, như một người mù phụng sự cha của mình. Cuối cùng, sự phục vụ như thế sẽ được gì? Và ai sẽ ưng thuận nó? Từ đầu tới cuối, sự phục vụ của họ y như vậy; họ chỉ nhận được những bài học từ con người, và đặt sự phục vụ của họ chỉ trên nền tảng sự hồn nhiên và ý thích của riêng họ. Thế này thì sẽ mang lại được gì? Ngay cả Phi-e-rơ, người đã nhìn thấy Jêsus, cũng chẳng biết cách phụng sự theo ý muốn của Chúa; ông chỉ biết điều này vào tận cuối, lúc tuổi già của ông. Vậy việc những người đui mù chưa trải nghiệm bất kỳ sự xử lý hay tỉa sửa nào, và những người chẳng có ai để hướng dẫn họ nên hiểu như thế nào? Chẳng phải sự phục vụ của nhiều người trong số các ngươi hôm nay cũng giống như những người đui mù này sao? Hết thảy những ai chưa nhận lãnh sự phán xét, chưa nhận lãnh sự tỉa sửa hay xử lý, và chưa thay đổi - chẳng phải họ đều được chinh phục một cách không trọn vẹn sao? Những người như vậy thì giúp được gì? Nếu suy nghĩ và hiểu biết của ngươi về cuộc sống, và hiểu biết của ngươi về Đức Chúa Trời chẳng tỏ một sự thay đổi mới mẻ nào, và ngươi thực sự chẳng đạt được điều gì, thì ngươi sẽ không bao giờ đạt được bất cứ điều gì đáng kể trong sự phục vụ của ngươi cả. Không có một khải tượng và một sự hiểu biết mới mẻ về công tác của Đức Chúa Trời, thì ngươi không thể được chinh phục. Đường lối theo Chúa của ngươi như vậy sẽ giống như những người chịu khổ và kiêng ăn - nó thật ít có giá trị! Chính xác là bởi ít có lời chứng trong những gì họ làm mà Ta cho rằng sự phục vụ của họ là vô ích! Họ dành cả đời để chịu khổ, ngồi tù, họ chẳng bao giờ là không nhẫn nhịn, yêu thương, chẳng bao giờ là không vác thập giá, họ bị thế giới cười nhạo và chối bỏ, họ trải qua mọi gian khổ, và mặc dù họ vâng phục cho đến tận cuối, họ vẫn không được chinh phục, và không thể đưa ra chứng ngôn nào để được chinh phục. Họ đã chịu khổ rất nhiều, nhưng bên trong thì họ không hề biết Chúa. Chẳng có điều gì trong những suy nghĩ cũ kỹ, quan niệm cũ kỹ, các thực hành tôn giáo, những hiểu biết do con người làm ra, và những ý tưởng con người của họ từng được xử lý. Không hề có một sự hiểu biết mới mẻ nào trong họ cả. Không một chút nào trong kiến thức của họ về Đức Chúa Trời là đúng đắn hay chính xác. Họ đã hiểu sai ý muốn của Đức Chúa Trời. Điều này có phục vụ cho Chúa không? Bất kể sự hiểu biết của ngươi về Chúa như thế nào trong quá khứ, nếu nó vẫn cứ y như vậy, và ngươi tiếp tục đặt sự hiểu biết của mình về Chúa trên nền tảng những quan niệm và ý tưởng cũ của ngươi cho dù bất cứ điều gì Đức Chúa Trời làm, nếu ngươi không có được sự hiểu biết nào mới mẻ, chân thật về Chúa, và ngươi không thể biết được ảnh tượng và tâm tính thật của Chúa, nếu sự hiểu biết của ngươi về Chúa bị dẫn dắt bởi những tư tưởng phong kiến và dị đoan, và được sinh ra từ sự tưởng tượng và những quan niệm của con người, thì ngươi chưa được chinh phục. Ta phán mọi điều này cho ngươi hôm nay để ngươi có thể biết được, hầu cho kiến thức này có thể dẫn dắt ngươi đến một sự hiểu biết mới mẻ hơn, chính xác hơn; và cũng để xóa bỏ những quan niệm và cách hiểu biết cũ trong ngươi, hầu cho ngươi có thể có được sự hiểu biết mới. Nếu ngươi ăn uống lời Ta, thì sự hiểu biết của ngươi sẽ thay đổi đáng kể. Miễn là ngươi ăn uống lời Chúa với tấm lòng vâng phục, quan điểm của ngươi sẽ thay đổi. Miễn là ngươi có thể chấp nhận sự trừng phạt lặp đi lặp lại, tâm thái cũ của ngươi sẽ dần thay đổi. Miễn là tâm thái cũ của người được thay thế hoàn toàn bằng tâm thái mới, sự thực hành của ngươi cũng sẽ thay đổi theo. Bằng cách này, sự phụng sự của ngươi sẽ ngày càng trở nên đúng mục tiêu, ngày càng có thể đáp ứng được ý muốn của Đức Chúa Trời. Nếu ngươi có thể thay đổi cuộc sống của mình, thay đổi sự hiểu biết của mình về đời sống con người, và thay đổi nhiều quan niệm của ngươi về Chúa, thì sự hồn nhiên của ngươi sẽ dần biến mất. Điều này, chính điều này chứ không gì khác, là hiệu quả khi Đức Chúa Trời chinh phục con người, đó là sự thay đổi xuất hiện trong con người. Trong đức tin của ngươi nơi Chúa, nếu tất cả những gì ngươi biết chỉ là khuất phục thân thể mình và chịu đựng nhẫn nại, và ngươi không biết điều đó đúng hay sai, càng không biết điều đó là vì ai, thì sự thực hành như thế làm sao có thể dẫn tới sự thay đổi được?
Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (3)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt
8. Hãy hiểu rằng những gì Ta đòi hỏi ở ngươi không phải là để ngươi bắt xác thịt mình phải chịu cảnh nô lệ, hay ngăn cản đầu óc ngươi có những suy nghĩ cho riêng mình. Đây không phải là mục tiêu của công tác, cũng chẳng phải là công việc cần làm ngay bây giờ. Ngay bây giờ, ngươi phải để sự hiểu biết làm thành mặt tích cực để thay đổi bản thân mình. Điều cần thiết nhất bây giờ là ngươi trang bị cho bản thân mình bằng lời Chúa, nghĩa là phải trang bị đầy đủ cho mình lẽ thật và khải tượng đang ở trước ngươi bây giờ, sau đó tiến tới đưa chúng vào thực hành. Đây là trách nhiệm của ngươi. Ta không yêu cầu ngươi phải tìm kiếm và đạt được sự soi sáng to lớn hơn thế. Hiện tại, đơn giản là ngươi chưa có được vóc giạc cho điều đó. Điều ngươi cần là làm tất cả mọi thứ có thể để ăn uống lời Chúa. Ngươi phải hiểu công tác của Chúa và biết bản chất và thực chất của ngươi, và biết cả về cuộc sống cũ của ngươi. Cụ thể là, ngươi cần phải biết những thực hành và những việc làm sai trật của con người quá khứ trong ngươi. Để thay đổi, ngươi phải bắt đầu bằng cách thay đổi suy nghĩ của mình. Trước hết, phải thay những suy nghĩ cũ bằng suy nghĩ mới, và hãy để những suy nghĩ mới của ngươi điều hành lời nói, hành động và cuộc sống của ngươi. Đây là điều yêu cầu ở mỗi người trong các ngươi hôm nay. Đừng thực hành hay theo một cách mù quáng. Ngươi nên có một nền tảng và một mục tiêu. Đừng tự biến mình thành kẻ ngốc. Ngươi nên biết chính xác đức tin của ngươi nơi Chúa là gì, ngươi nên đạt được gì từ đó, và sự gì ngươi nên bước vào ngay bây giờ. Việc ngươi phải biết tất cả những điều này là việc cấp bách.
Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (3)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt
9. Sau khi Đức Chúa Trời đã thực hiện hai giai đoạn công tác ở Y-sơ-ra-ên, thì cả dân Y-sơ-ra-ên và dân ngoại đều ấp ủ quan niệm rằng cho dù đúng là Đức Chúa Trời đã tạo dựng ra vạn vật, Ngài chỉ sẵn lòng làm Chúa của mỗi dân Y-sơ-ra-ên, không phải Chúa của dân ngoại. Dân Y-sơ-rên tin vào điều như sau: Đức Chúa Trời chỉ có thể là Chúa của chúng tôi, không phải Chúa của dân ngoại các người, và bởi vì các người không tôn kính Đức Giê-hô-va, nên Đức Giê-hô-va Chúa chúng tôi khinh ghét các người. Những người Do Thái đó còn tin điều này nữa: Đức Chúa Jêsus mặc lấy hình ảnh của người Do Thái chúng tôi, và là Chúa mang những đặc điểm của người Do Thái. Chính giữa chúng tôi mà Ngài đã làm việc. Hình ảnh của Chúa và hình ảnh chúng tôi là như nhau; hình ảnh của chúng tôi gần gũi với hình ảnh của Chúa. Đức Chúa Jêsus là Vua của người Do Thái chúng tôi; dân ngoại không đủ tư cách để nhận lãnh sự cứu rỗi to lớn như thế. Đức Chúa Jêsus là của lễ chuộc tội cho người Do Thái chúng tôi. Chỉ trên cơ sở của hai giai đoạn công tác đó mà dân Y-sơ-ra-ên và người Do Thái đã hình thành nên toàn bộ những quan niệm này. Họ đòi Đức Chúa Trời cho riêng họ, không cho phép Đức Chúa Trời cũng làm Chúa của dân ngoại. Bằng cách này, Đức Chúa Trời trở thành khoảng trống trong lòng dân ngoại. Điều này là bởi mọi người trở nên tin rằng Đức Chúa Trời không muốn làm Chúa của dân ngoại, và rằng Ngài chỉ thích dân Y-sơ-ra-ên - dân sự được chọn của Ngài - và Ngài thích người Do Thái, đặc biệt là những môn đồ đã theo Ngài. Ngươi không biết rằng công tác mà Đức Giê-hô-va và Jêsus đã làm là vì sự tồn vong của toàn nhân loại sao? Bây giờ ngươi có thừa nhận rằng Đức Chúa Trời là Chúa của hết thảy những người sinh ra ngoài Y-sơ-ra-ên các ngươi không? Chẳng phải Chúa đang ở ngay đây giữa các ngươi hôm nay sao? Điều này chẳng thể là giấc mơ, phải không? Chẳng lẽ ngươi không chấp nhận thực tế này sao? Ngươi không dám tin hay nghĩ tới nó. Bất kể ngươi nhìn nhận như thế nào chăng nữa, chẳng phải Đức Chúa Trời đang ở ngay đây giữa các ngươi sao? Ngươi vẫn còn sợ phải tin những lời này sao? Từ ngày này trở đi, chẳng phải hết thảy những người được chinh phục và hết thảy những ai ao ước được làm môn đệ của Chúa sẽ là dân sự được chọn của Chúa sao? Chẳng phải hết thảy các ngươi, những môn đệ của ngày nay, là dân sự được chọn bên ngoài Y-sơ-ra-ên sao? Chẳng phải vóc giạc của các ngươi cũng giống như của dân Y-sơ-ra-ên sao? Chẳng phải toàn bộ những điều này là điều ngươi nên nhận ra sao? Chẳng phải đây là mục tiêu của công tác chinh phục ngươi sao? Một khi ngươi có thể nhìn thấy Chúa, thì Ngài sẽ là Chúa của ngươi đời đời, từ buổi ban đầu cho đến tận mai sau. Ngài sẽ không bỏ rơi ngươi, miễn là hết thảy các ngươi sẵn lòng theo Ngài, và là những tạo vật trung thành và vâng phục của Ngài.
Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (3)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt
10. Được hoàn thiện có nghĩa là gì? Được chinh phục có nghĩa là gì? Những tiêu chí nào người ta cần đạt được để được chinh phục? Và những tiêu chí nào họ cần phải đạt được để được hoàn thiện? Cả việc chinh phục và hoàn thiện đều nhằm mục đích chế tác con người, để họ có thể trở lại hình thức nguyên thủy của họ, và giải phóng khỏi tâm tính bại hoại quỷ quái của họ cũng như sự ảnh hưởng của Sa-tan. Việc chinh phục này đến trước trong quá trình chế tác con người; đó là bước đầu tiên trong công tác. Việc hoàn thiện là bước thứ hai, hay là công tác kết thúc. Mọi con người đều phải trải qua việc được chinh phục. Nếu không, họ sẽ chẳng có cách nào biết đến Đức Chúa Trời, hoặc cũng sẽ không biết được rằng có một Đức Chúa Trời; có nghĩa là, họ chẳng thể nào thừa nhận Chúa. Và nếu một người không thừa nhận Đức Chúa Trời, họ cũng chẳng thể nào được Đức Chúa Trời làm cho trọn vẹn, bởi họ không hội đủ các tiêu chí của việc toàn thiện này. Nếu ngươi thậm chí còn không thừa nhận Chúa, thì làm sao ngươi có thể biết đến Ngài? Và làm sao ngươi có thể theo đuổi Ngài? Ngươi sẽ không thể làm chứng cho Ngài - sẽ càng không có đức tin để làm đẹp lòng Ngài. Vì vậy, với bất kỳ ai muốn được làm cho trọn vẹn, bước đầu tiên là phải trải qua công tác chinh phục. Đây là điều kiện trước hết. Nhưng cả hai công việc chinh phục và hoàn thiện đều để chế tác con người và để thay đổi họ, và mỗi việc là một phần trong công tác quản lý con người. Cả hai bước đều cần thiết để làm cho một người toàn vẹn, và cả hai đều không thể bỏ qua. Đúng là việc “được chinh phục” nghe chẳng hay ho cho lắm, nhưng thật ra quá trình chinh phục một ai đó là quá trình thay đổi họ. Một khi ngươi đã được chinh phục, tâm tính bại hoại của ngươi có thể không hoàn toàn bị xóa hẳn, nhưng ngươi sẽ biết được nó. Thông qua công tác chinh phục, ngươi sẽ biết được nhân tính thấp hèn của ngươi, cũng như biết nhiều về sự bất tuân của chính mình. Mặc dù ngươi sẽ chẳng thể loại bỏ hay thay đổi những thứ này trong khoảng thời gian ngắn của công tác chinh phục, nhưng ngươi sẽ bắt đầu biết đến chúng, và điều này sẽ đặt nền móng cho sự hoàn thiện của ngươi. Như thế, cả việc chinh phục và việc hoàn thiện đều được thực hiện nhằm thay đổi con người, để loại bỏ những tâm tính bại hoại quỷ quái khỏi họ hầu cho họ có thể dâng mình trọn vẹn cho Chúa. Được chinh phục chỉ là bước đầu tiên trong việc thay đổi các tâm tính của con người, cũng như là bước đầu tiên trong việc con người dâng mình trọn vẹn cho Chúa, và bước này thấp hơn bước được hoàn thiện. Tâm tính sống của một người được chinh phục thay đổi ít hơn của một người được hoàn thiện. Được chinh phục và được hoàn thiện là hai việc khác nhau về mặt khái niệm, bởi vì chúng khác nhau ở giai đoạn công tác, và bởi vì chúng giữ con người ở những tiêu chuẩn khác nhau, trong đó việc chinh phục giữ con người ở những tiêu chuẩn thấp hơn, còn việc hoàn thiện giữ họ ở những tiêu chuẩn cao hơn. Những người được hoàn thiện là những người công chính, những người đã được làm cho thánh khiết và thanh sạch; họ là sự kết tinh, là sản phẩm cuối cùng của công tác quản lý con người. Mặc dù họ không phải là những con người toàn thiện, nhưng họ là những người nỗ lực để sống một cuộc đời có ý nghĩa. Trong khi đó, những người được chinh phục thì công nhận sự tồn tại của Đức Chúa Trời chỉ trong ngôn lời; họ công nhận rằng Chúa đã được nhập thể, rằng Lời đã xuất hiện trong xác thịt, và rằng Chúa đã đến trần thế để làm công tác phán xét và trừng phạt. Họ cũng công nhận rằng sự phán xét và trừng phạt của Đức Chúa Trời, cũng như sự đánh phạt và tinh luyện của Ngài, là ích lợi cho cong người. Họ chỉ mới bắt đầu có thể thức của con người. Họ có vài sự thông sáng về đời sống, nhưng nó vẫn còn chưa rõ nét với họ. Nói cách khác, họ chỉ mới bắt đầu sở hữu nhân tính. Những điều như thế là hiệu quả của việc được chinh phục. Khi người ta đặt chân lên con đường đến sự hoàn thiện, thì việc thay đổi những tâm tính cũ của họ trở nên khả thi. Hơn nữa, đời sống của họ tiếp tục tăng trưởng, và họ dần dà bước sâu hơn vào lẽ thật. Họ có thể ghê tởm thế gian, và ghê tởm hết thảy những ai không theo đuổi lẽ thật. Họ đặc biệt ghê tởm chính họ, nhưng còn hơn thế nữa, họ biết rõ về chính mình. Họ sẵn lòng sống theo lẽ thật và họ đặt mục tiêu theo đuổi lẽ thật. Họ không sẵn lòng sống trong những ý nghĩ mà trí óc họ tạo ra, và họ cảm thấy ghê tởm về sự tự xem mình là công chính, về tính kêu căng và tự phụ của con người. Họ phát biểu với một ý thức mạnh mẽ về tính đúng đắn, xử lý mọi việc bằng sự sáng suốt và khôn ngoan, và họ trung thành và vâng phục Chúa. Nếu họ trải nghiệm một cuộc trừng phạt và phán xét, họ không những không trở nên thụ động hay yếu đuối, mà họ còn biết ơn đến Đức Chúa Trời vì sự trừng phạt và phán xét này. Họ tin rằng họ không thể không có sự trừng phạt và phán xét của Chúa, điều mà bảo vệ họ. Họ không theo đuổi một đức tin về sự an vui và về việc kiếm bánh mì để thỏa lòng kẻ đói. Họ cũng chẳng theo đuổi những vui thú xác thịt tạm bợ. Đây là những điều xảy đến với những người được hoàn thiện.
Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (4)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt
11. Công tác chinh phục được thực hiện trên con người có ý nghĩa sâu sắc nhất: ở một khía cạnh, mục đích của công tác này là nhằm hoàn thiện một nhóm người - để hoàn thiện họ thành một nhóm những người chiến thắng, là nhóm người đầu tiên được làm cho trọn vẹn, nghĩa là những thành quả đầu tiên. Ở một khía cạnh khác, đó là để cho những loài thọ tạo thụ hưởng tình yêu của Đức Chúa Trời, nhận lãnh sự cứu rỗi to lớn nhất của Chúa, và nhận lãnh sự cứu rỗi trọn vẹn của Chúa, để cho con người thụ hưởng không chỉ sự thương xót và lòng nhân từ, mà quan trọng hơn là sự trừng phạt và phán xét. Từ lúc sáng thế cho đến nay, tất cả những gì Đức Chúa Trời đã làm trong công tác Ngài là lòng yêu thương, không một chút oán ghét dành cho con người. Ngay cả sự trừng phạt và phán xét mà ngươi đã thấy cũng là tình yêu thương, một tình yêu chân thật và thực tế hơn; tình yêu này dẫn dắt người ta vào con đường đúng đắn của đời sống con người. Ở một khía cạnh khác nữa, đó là để làm chứng trước Sa-tan. Và ở một khía cạnh khác nữa, đó là để đặt nền móng cho việc lan truyền Phúc Âm trong tương lai. Mọi công tác Ngài đã làm là nhằm mục đích dẫn dắt người ta vào con đường đúng đắn của đời sống con người, hầu cho họ có thể sống như những người bình thường, bởi vì người ta không biết cách sống, và không có sự dẫn dắt này thì ngươi chỉ sống cuộc đời rỗng tuếch, cuộc sống của ngươi sẽ chẳng có giá trị hay ý nghĩa gì, và ngươi sẽ hoàn toàn không thể làm một người bình thường. Đây là ý nghĩa sâu sắc nhất của việc chinh phục con người.
Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (4)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt
12. Các ngươi đều là con cháu của Mô-áp; khi công tác chinh phục được thực hiện nơi ngươi, đó là sự cứu rỗi lớn lao. Hết thảy các ngươi đều sống trong vùng đất của tội lỗi và sự phóng túng, và các ngươi thì hết thảy đều dâm loạn và đầy tội lỗi. Hôm nay ngươi không chỉ có thể nhìn thấy Đức Chúa Trời, mà quan trọng hơn là ngươi đã nhận lãnh sự trừng phạt và phán xét, ngươi đã nhận lãnh sự cứu rỗi sâu nhiệm - nghĩa là, ngươi đã nhận lãnh tình yêu to lớn nhất của Đức Chúa Trời. Trong tất cả những việc Ngài làm, Đức Chúa Trời thực sự yêu thương ngươi; Ngài không có ý đồ xấu nào cả. Chính bởi những tội lỗi của ngươi mà Ngài phán xét ngươi, hầu cho ngươi soi xét bản thân mình và nhận lãnh sự cứu rỗi to lớn này. Tất cả những điều này đều được thực hiện nhằm chế tác con người. Từ đầu tới cuối, Đức Chúa Trời đã và đang làm hết sức mình để cứu rỗi con người, và Ngài không mong hủy diệt toàn bộ con người mà Ngài đã tạo ra với đôi tay của chính mình. Hôm nay, Ngài đã đến giữa các ngươi để làm việc, và sự cứu lỗi như thế chẳng phải còn to lớn hơn sao? Nếu Ngài căm ghét các ngươi, liệu Ngài có làm việc với cường độ như thế nhằm đích thân hướng dẫn các ngươi không? Tại sao Ngài phải chịu như thế? Đức Chúa Trời không ghét ngươi và chẳng có ý đồ xấu nào với ngươi cả. Ngươi nên biết rằng tình yêu của Đức Chúa Trời là tình yêu chân thật nhất. Chính vì con người bất tuân mà Ngài phải cứu họ thông qua việc phán xét; nếu không nhờ như vậy thì việc cứu họ sẽ là bất khả thi. Bởi vì các ngươi không biết cách sống, và thậm chí còn không nhận thức được nên sống thế nào, các ngươi sống trong vùng đất tội lỗi và phóng túng này và cũng là ma quỷ ô uế và dâm loạn, Ngài không thể chịu được việc để các ngươi trở nên trụy lạc thêm nữa, Ngài không thể chịu được việc thấy các ngươi sống trong vùng đất ô uế này như bây giờ, bị Sa-tan giẫm đạp thỏa thích, và Ngài không thể chịu được việc để các ngươi rơi vào âm phủ. Ngài chỉ muốn thu nhận nhóm người này và cứu vớt các ngươi một cách triệt để. Đây là mục đích chính của việc thực hiện công tác chinh phục trên các ngươi - chỉ là vì sự cứu rỗi.
Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (4)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt
13. Mặc dù con người được tinh luyện và phơi bày một cách không thương xót trước sự trừng phạt và phán xét của Đức Chúa Trời - mục đích là để hành phạt họ vì tội lỗi của họ, hành phạt xác thịt của họ - không có việc nào trong công tác này có chủ ý kết án diệt vong cho xác thịt của họ. Mọi sự vạch trần gay gắt của lời là đều nhằm mục đích dẫn dắt ngươi vào con đường đúng đắn. Ngươi đã đích thân trải nghiệm quá nhiều việc này, và rõ ràng nó chưa dẫn ngươi vào một con đường xấu xa. Tất cả là để khiến ngươi sống thể hiện ra nhân tính đúng đắn, tất cả đều có thể đạt được bởi nhân tính đúng đắn của ngươi. Mọi bước trong công tác của Đức Chúa Trời đều dựa trên nhu cầu của ngươi, theo các yếu điểm của ngươi, theo vóc giạc thật sự của ngươi, và không có trọng trách nào không thể gánh vác được mà lại đặt ra cho ngươi. Điều này chưa rõ với ngươi hôm nay, ngươi cảm thấy như thể Ta nghiêm khắc với ngươi, và có niềm tin không từ bỏ được rằng lý do Ta trừng phạt và quở trách ngươi hằng ngày là bởi Ta ghét bỏ ngươi; nhưng mặc dù những gì ngươi chịu đựng là sự trừng phạt và phán xét, đây thực ra là tình yêu thương dành cho ngươi, và là sự bảo vệ to lớn nhất. Nếu ngươi không thể nắm bắt ý nghĩa sâu nhiệm hơn của công tác này, sẽ không thể nào ngươi tiếp tục trải nghiệm được. Sự cứu rỗi này phải mang lại cho ngươi sự khuây khỏa. Đừng khước từ việc có ý thức của mình. Đã đến mức này rồi, ý nghĩa của công tác chinh phục phải rõ ràng với ngươi, và ngươi không nên cứ giữ quan điểm này nọ!
Trích từ “Lẽ thật bên trong của công tác chinh phục (4)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt

2020-02-20

Tuyển chọn từ bốn phân đoạn trong Lời Chúa về “Lẽ mầu nhiệm của sự nhập thể”

1. Trong Thời đại Ân điển, Giăng đã dọn đường cho Jêsus. Ông đã không thể làm công tác của chính Đức Chúa Trời mà chỉ đơn thuần là hoàn thành nghĩa vụ của con người. Mặc dù Giăng là đấng tiên phong của Chúa, nhưng ông không thể đại diện cho Đức Chúa Trời; ông chỉ là một con người được Đức Thánh Linh sử dụng mà thôi. Sau phép báp-têm của Jêsus, Đức Thánh Linh đã ngự xuống trên Ngài như hình chim bồ câu. Sau đó, Ngài đã bắt đầu công tác của mình, nghĩa là Ngài đã bắt đầu thực hiện chức vụ của Đấng Christ. Đó là lý do Ngài mang danh tính của Đức Chúa Trời, vì Ngài đã đến từ Đức Chúa Trời. Bất kể đức tin của Ngài ra sao trước sự kiện này - đôi khi đức tin ấy có thể đã yếu đuối, hoặc đôi khi nó mạnh mẽ - tất cả đều thuộc về cuộc đời con người bình thường mà Ngài đã sống trước khi thực hiện chức vụ của mình. Sau khi Ngài đã chịu báp-têm (nghĩa là đã được xức dầu), quyền năng và sự vinh hiển của Đức Chúa Trời ngay lập tức ở cùng Ngài, và như thế Ngài đã bắt đầu thực hiện chức vụ của mình. Ngài có thể làm những dấu kỳ sự lạ, thực hiện những phép mầu, Ngài có quyền năng và thẩm quyền, vì Ngài đang trực tiếp hành động nhân danh chính Đức Chúa Trời; Ngài đang làm công tác thay mặt cho Thần và đang bày tỏ tiếng phán của Thần. Vì vậy, Ngài chính là Đức Chúa Trời; điều này là không thể bàn cãi. Giăng đã được Đức Thánh Linh sử dụng. Ông không thể đại diện cho Đức Chúa Trời, ông cũng không có khả năng đại diện cho Đức Chúa Trời. Nếu ông có muốn làm như vậy, thì Đức Thánh Linh hẳn cũng đã không cho phép điều đó, vì ông không thể làm công tác mà chính Đức Chúa Trời dự định hoàn thành. Có lẽ phần nhiều trong ông là ý muốn của con người, hay thứ gì đó lệch lạc; chẳng có tình huống nào mà ông có thể trực tiếp đại diện cho Đức Chúa Trời. Những lỗi lầm và sai lầm của ông chỉ đại diện cho bản thân ông, nhưng công tác của ông là đại diện của Đức Thánh Linh. Tuy nhiên, ngươi không thể nói rằng mọi thứ của ông đều đại diện cho Đức Chúa Trời. Có thể nào sự lệch lạc và sai lầm của ông cũng đại diện cho Đức Chúa Trời sao? Sai sót trong việc đại diện cho con người là điều bình thường, nhưng nếu một người lệch lạc trong việc đại diện cho Đức Chúa Trời, thì chẳng phải đó sẽ là một sự sỉ nhục đối với Đức Chúa Trời sao? Chẳng phải đó sẽ là sự phạm thượng đối với Đức Thánh Linh sao? Đức Thánh Linh không dễ dàng cho phép con người thay thế cho Đức Chúa Trời, ngay cả khi họ được những người khác tôn cao. Nếu họ không phải là Đức Chúa Trời, thì cuối cùng họ sẽ không thể đứng vững. Đức Thánh Linh không cho phép con người đại diện cho Đức Chúa Trời như con người muốn! Chẳng hạn, chính Đức Thánh Linh đã làm chứng cho Giăng và cũng chính Đức Thánh Linh đã mặc khải Giăng sẽ là người dọn đường cho Jêsus, nhưng công tác Đức Thánh Linh thực hiện trên ông đã được cân nhắc kỹ càng. Tất cả những gì Giăng được yêu cầu là trở thành người dọn đường cho Jêsus, để chuẩn bị lối cho Ngài. Điều đó có nghĩa là, Đức Thánh Linh đã chỉ ủng hộ công việc dọn đường của ông và chỉ cho phép ông làm công việc đó mà thôi - ông không được phép làm điều gì khác. Giăng đại diện cho Ê-li, và ông đại diện cho một nhà tiên tri đã mở đường. Đức Thánh Linh đã ủng hộ ông làm điều này; miễn là công việc của ông là mở đường, thì Đức Thánh Linh ủng hộ ông. Tuy nhiên, nếu ông đã tuyên bố mình chính là Đức Chúa Trời và nói rằng ông đã đến để hoàn thành công tác cứu chuộc, thì Đức Thánh Linh hẳn đã phải sửa dạy ông. Cho dù công tác của Giăng vĩ đại đến đâu, và mặc dù nó đã được Đức Thánh Linh ủng hộ, nhưng công tác của ông không phải không có những ranh giới. Dù đúng là Đức Thánh Linh thực sự đã ủng hộ công tác của ông, nhưng quyền năng ban cho ông vào thời điểm đó chỉ giới hạn trong việc dọn đường mà thôi. Ông không thể làm bất kỳ công tác nào khác, vì ông chỉ là Giăng, người dọn đường, chứ không phải là Jêsus. Do đó, lời chứng của Đức Thánh Linh là mấu chốt, nhưng công tác mà Đức Thánh Linh cho phép con người thực hiện thậm chí còn quan trọng hơn. Chẳng phải lúc đó Giăng đã nhận được lời chứng vang dội sao? Chẳng phải công tác của ông cũng đã rất vĩ đại sao? Nhưng công tác ông đã làm không thể vượt qua công tác của Jêsus, vì ông không hơn gì một con người được Đức Thánh Linh sử dụng và không thể trực tiếp đại diện cho Đức Chúa Trời, và vì vậy công việc ông làm bị hạn chế. Sau khi ông đã hoàn thành công tác dọn đường, không có ai ủng hộ lời chứng của ông, không có công tác mới nào theo sau ông, và ông đã rời đi khi công tác của chính Đức Chúa Trời bắt đầu.

2020-02-18

Tấu nói Tin Lành | Mục sư của chúng tôi đã nói…



Dư Thuận Phục là một tín hữu trong giới tôn giáo, ngưỡng vọng và sùng bái các mục sư và trưởng lão. Cô nghĩ rằng “các mục sư và trưởng lão đều do Đức Chúa Trời cắt đặt, vâng phục các mục sư và trưởng lão là vâng phục Đức Chúa Trời”, thế nên cô nghe theo lời vị mục sư của mình trong mọi việc, kể cả việc chào đón Chúa trở lại. Nhưng qua một lần tranh luận sắc sảo, Yu Shunfu bắt đầu nhận ra rằng trong niềm tin phải tôn thờ Đức Chúa Trời trên hết, và người ta không nên sùng bái và ngưỡng vọng con người mà phải dành riêng “thánh điện” của tâm hồn cho Đức Chúa Trời…

2020-02-17

Thánh ca Tin Lánh 2020 | Chúa đã tiền định đường con người phải đi(Giọng nam Solo)



Đường Chúa dẫn dắt chúng ta đi không thẳng băng, mà là đường quanh co và gập ghềnh, và Chúa nói rằng đường càng gập ghềnh thì càng có thể tỏ lộ lòng yêu thương của chúng ta, nhưng không ai trong chúng ta có thể mở ra dạng đường này, nhưng không ai trong chúng ta có thể mở ra dạng đườngf này. Theo kinh nghiệm mình, tôi đã đi nhiều con đường gập ghềnh nguy hiểm và tôi đã chịu nhiều gian khổ; nhiều lúc tôi đau buồn ghê gớm. Tôi tin rằng đây là con đường Chúa dẫn dắt, nên tôi chịu đựng giày vò của mọi đau khổ và tiếp bước. Vì đây là điều Chúa đã định sẵn, nên ai thoát được chứ? Tôi không xin được phúc lành gì; tôi chỉ xin cho mình có thể đi trên con đường tôi phải đi theo ý Chúa. Tôi không tìm cách bắt chước người khác hay đi con đường họ đi - tôi chỉ tìm cách làm tròn cam kết đi đến cùng con đường được vạch ra cho tôi. Người ta phải chịu chừng nào đau đớn, phải đi bao xa, Chúa đã định sẵn rồi và đường ai người ấy phải tự đi lấy. Người ta phải chịu chừng nào đau đớn, phải đi bao xa, Chúa đã định sẵn rồi và đường ai người ấy phải tự đi lấy. Tôi không xin được phúc lành gì; tôi chỉ xin cho mình có thể đi trên con đường tôi phải đi theo ý Chúa. Tôi không tìm cách bắt chước người khác hay đi con đường họ đi - tôi chỉ tìm cách làm tròn cam kết đi đến cùng con đường được vạch ra cho tôi. Người ta phải chịu chừng nào đau đớn, phải đi bao xa, Chúa đã định sẵn rồi và đường ai người ấy phải tự đi lấy. Người ta phải chịu chừng nào đau đớn, phải đi bao xa, Chúa đã định sẵn rồi và đường ai người ấy phải tự đi lấy, Chúa đã định sẵn rồi và đường ai người ấy phải tự đi lấy. Trích từ Theo Chiên Con và hát những bài ca mới

Tuyển chọn từ bốn phân đoạn trong Lời Chúa về “Xét về Kinh Thánh”

1. Trong nhiều năm, phương tiện tín ngưỡng truyền thống của mọi người (của Cơ Đốc giáo, một trong ba tôn giáo chính của thế giới) đã là đọc Kinh Thánh; rời khỏi Kinh Thánh không phải là niềm tin vào Chúa, rời khỏi Kinh Thánh là dị giáo và tà giáo, và ngay cả khi mọi người đọc các sách khác, thì nền tảng của các sách này phải là sự giải nghĩa Kinh Thánh. Điều đó có nghĩa là, nếu ngươi nói rằng mình tin vào Chúa, thì ngươi phải đọc Kinh Thánh, ngươi phải ăn uống Kinh Thánh, và ngoài Kinh Thánh thì ngươi không được tôn sùng bất kỳ quyển sách nào không liên quan đến Kinh Thánh. Nếu ngươi làm như vậy, thì ngươi đang phản bội Đức Chúa Trời. Từ thời có Kinh Thánh, niềm tin vào Chúa của mọi người đã là niềm tin vào Kinh Thánh. Thay vì nói mọi người tin vào Chúa, tốt hơn là nói họ tin vào Kinh Thánh; thay vì nói rằng họ đã bắt đầu đọc Kinh Thánh, tốt hơn là nói rằng họ đã bắt đầu tin vào Kinh Thánh; và thay vì nói rằng họ đã trở lại trước mặt Chúa, sẽ tốt hơn khi nói rằng họ đã trở lại trước Kinh Thánh. Theo cách này, mọi người thờ phượng Kinh Thánh như thể nó là Đức Chúa Trời, như thể nó là huyết mạch của họ và mất nó sẽ giống như mất đi mạng sống của họ. Mọi người xem Kinh Thánh cao ngang bằng Đức Chúa Trời, và thậm chí có những người còn xem nó cao hơn cả Đức Chúa Trời. Nếu mọi người không có công tác của Đức Thánh Linh, nếu họ không thể cảm nhận được Đức Chúa Trời, họ có thể tiếp tục sống - nhưng ngay khi họ mất đi Kinh Thánh, hoặc mất đi những đoạn và những câu nói nổi tiếng từ Kinh Thánh, thì như thể họ đã mất đi mạng sống của mình vậy. Và vì thế, ngay khi mọi người tin vào Chúa, họ đã bắt đầu đọc Kinh Thánh và ghi nhớ Kinh Thánh, và họ càng có thể nhớ nhiều Kinh Thánh bao nhiêu, điều này càng chứng tỏ rằng họ yêu mến Chúa và có đức tin lớn bấy nhiêu. Những người đã đọc Kinh Thánh và có thể nói về nó cho người khác đều là những anh chị em tốt. Trong suốt những năm này, đức tin và lòng trung thành với Chúa của mọi người đã được đo lường theo mức độ hiểu biết của họ về Kinh Thánh. Hầu hết mọi người chỉ đơn giản là không hiểu tại sao họ nên tin vào Đức Chúa Trời, cũng như làm thế nào để tin vào Chúa, và không làm gì ngoài việc mù quáng tìm kiếm những manh mối để giải mã các đoạn Kinh Thánh. Mọi người chưa bao giờ theo đuổi chiều hướng công tác của Đức Thánh Linh; từ đầu, họ đã không làm gì ngoài việc nghiên cứu và dò xét Kinh Thánh một cách tuyệt vọng, và chưa ai từng tìm thấy công tác mới hơn của Đức Thánh Linh bên ngoài Kinh Thánh, chưa ai từng rời khỏi Kinh Thánh, và họ chưa bao giờ dám rời khỏi Kinh Thánh. Mọi người đã nghiên cứu Kinh Thánh trong suốt những năm này, họ đã đưa ra rất nhiều lời giải nghĩa, và đưa vào rất nhiều công tác; họ cũng có nhiều ý kiến khác nhau về Kinh Thánh, là điều mà họ tranh luận không ngừng, đến nỗi hơn hai nghìn giáo phái khác nhau đã được hình thành ngày nay. Tất cả họ đều muốn tìm một số lời giải nghĩa đặc biệt, hoặc những sự mầu nhiệm sâu sắc hơn trong Kinh Thánh, họ muốn khám phá nó, và muốn tìm thấy trong đó nền tảng cho công tác của Đức Giê-hô-va tại Y-sơ-ra-ên, hoặc nền tảng cho công tác của Jêsus tại Giu-đê, hoặc nhiều sự mầu nhiệm mà không ai khác biết được. Cách tiếp cận với Kinh Thánh của mọi người là do sự ám ảnh và đức tin, và không ai có thể hoàn toàn biết rõ về câu chuyện bên trong hoặc bản chất của Kinh Thánh. Vì vậy, ngày nay mọi người vẫn có một cảm giác kỳ diệu không thể diễn tả khi nói đến Kinh Thánh; thậm chí còn hơn thế, họ bị ám ảnh với nó, và có niềm tin vào nó. Ngày nay, mọi người đều muốn tìm ra những lời tiên tri về công tác của những ngày sau rốt trong Kinh Thánh, họ muốn khám phá công tác Đức Chúa Trời làm trong những ngày sau rốt, và có những dấu lạ nào cho những ngày sau rốt. Theo cách này, việc tôn thờ Kinh Thánh của họ trở nên sốt sắng hơn, và càng đến gần những ngày sau rốt, họ càng tin tưởng vào những lời tiên tri của Kinh Thánh, đặc biệt là những lời tiên tri về những ngày sau rốt. Với niềm tin mù quáng vào Kinh Thánh như vậy, với sự tin cậy vào Kinh Thánh như vậy, họ không khao khát tìm kiếm công tác của Đức Thánh Linh. Theo các quan niệm của mọi người, họ nghĩ rằng chỉ Kinh Thánh mới có thể mang lại công tác của Đức Thánh Linh; chỉ trong Kinh Thánh họ mới có thể tìm thấy những vết chân của Đức Chúa Trời; chỉ trong Kinh Thánh mới ẩn giấu những lẽ mầu nhiệm trong công tác của Đức Chúa Trời; chỉ Kinh Thánh - chứ không phải những quyển sách hay những người nào khác - mới có thể làm sáng tỏ mọi điều về Đức Chúa Trời và toàn bộ công tác của Ngài; Kinh Thánh có thể mang công tác của thiên đàng xuống trần gian; và Kinh Thánh có thể vừa bắt đầu vừa kết thúc các thời đại. Với những quan niệm này, mọi người không có khuynh hướng tìm kiếm công tác của Đức Thánh Linh. Vì vậy, bất kể Kinh Thánh đã hữu ích với mọi người như thế nào trong quá khứ, nó đã trở thành một trở ngại cho công tác mới nhất của Đức Chúa Trời. Không có Kinh Thánh, mọi người có thể tìm kiếm vết chân của Đức Chúa Trời ở nơi khác, nhưng ngày nay, vết chân của Ngài đã được Kinh Thánh chứa đựng, và việc mở rộng công tác mới nhất của Ngài đã trở nên khó khăn gấp đôi, và là một cuộc đấu tranh vất vả. Tất cả điều này đều là do những đoạn và câu nói nổi tiếng từ Kinh Thánh, cũng như những lời tiên tri khác nhau của Kinh Thánh. Kinh Thánh đã trở thành một thần tượng trong tâm trí của mọi người, nó đã trở thành một câu đố trong trí não của họ, và họ đơn giản là không có khả năng tin rằng Đức Chúa Trời có thể làm việc bên ngoài Kinh Thánh, họ không có khả năng tin rằng mọi người có thể tìm thấy Chúa ở ngoài Kinh Thánh, họ càng không thể tin rằng Chúa có thể rời khỏi Kinh Thánh trong công tác cuối cùng và bắt đầu bằng cách khác. Điều này là không tưởng đối với mọi người; họ không thể tin vào điều đó, và họ cũng không thể tưởng tượng được điều đó. Kinh Thánh đã trở thành một trở ngại lớn cho việc mọi người chấp nhận công tác mới của Đức Chúa Trời, và một khó khăn cho việc Chúa mở rộng công tác mới này.