2020-03-04

Ngươi nên chú tâm đến sứ mạng tương lai của ngươi như thế nào?


cầu nguyện,tin Chúa,

Ngươi có thể truyền đạt tâm tính được Đức Chúa Trời bày tỏ trong mỗi thời đại theo cách cụ thể, bằng một ngôn ngữ phù hợp chuyển tải được ý nghĩa của thời đại không? Ngươi có phải là người trải nghiệm công tác những ngày sau rốt của Đức Chúa Trời, có thể mô tả chi tiết tâm tính của Đức Chúa Trời không? Ngươi có thể chứng thực về tâm tính của Đức Chúa Trời một cách rõ ràng và chính xác không? Để nhờ đó, người khác có thể biết về những trải nghiệm của ngươi. Làm sao ngươi truyền được những điều ngươi thấy và trải nghiệm cho những kẻ tin khốn khổ, đáng thương, đầy thành kính, thèm khát sự công chính và đang chờ đợi ngươi chăn dắt họ? Những loại người nào đang chờ đợi ngươi chăn dắt họ? Ngươi có thể hình dung được hay không? Ngươi có ý thức được gánh nặng mình mang trên vai, có ý thức được phận sự và trách nhiệm của ngươi không? Ý thức sứ mạng lịch sử của ngươi đâu rồi? Ngươi sẽ phục vụ như một chủ nhân tốt trong thời đại kế tiếp như thế nào? Ngươi có ý thức rõ về vai trò làm chủ không? Ngươi giải thích thế nào về chủ nhân của vạn vật? Có thật đấy là chủ nhân của mọi sinh vật sống và mọi sự trên đời này không? Ngươi có kế hoạch gì cho sự tiến triển trong bước tiếp theo của công việc? Bao nhiêu người đang chờ đợi ngươi làm người chăn dắt của họ? Bổn phận của ngươi có nặng nề không? Họ là những người khốn khổ, tội nghiệp, mù quáng, và hoang mang, đang kêu gào trong bóng tối, “Con đường ở đâu?” Họ khát khao ánh sáng vô cùng, ánh sáng như một ngôi sao băng, bất thần lao xuống và xua tan thế lực bóng tối đã chế ngự con người biết bao năm. Ai có thể biết họ hy vọng khắc khoải đến thế nào, họ ngày đêm mong ngóng điều này đến thế nào? Những người chịu đau khổ ghê gớm này vẫn đang bị cầm tù trong ngục thất của bóng tối, chẳng có hy vọng được thả, kể cả vào ngày ánh sáng lóe lên, khi nào họ mới hết tuôn trào dòng nước mắt? Những linh hồn yếu đuối chưa từng được ban cho sự nghỉ ngơi này thật sự đã chịu bất hạnh ghê gớm. Họ bị giam chặt quá lâu bởi những sợi thừng tàn nhẫn và dòng lịch sử bất động. Ai từng nghe tiếng kêu gào của họ? Ai từng thấy gương mặt thảm thương của họ? Ngươi có bao giờ nghĩ lòng Đức Chúa Trời lo lắng và đau buồn đến thế nào không? Làm sao Ngài chịu đựng nổi khi thấy nhân loại vô tội do chính tay Ngài tạo dựng lại phải chịu cực hình đến thế này? Xét cho cùng, nhân loại là những kẻ bất hạnh bị đầu độc. Dù họ sống sót đến tận ngày nay, nhưng có ai nghĩ được rằng bao lâu nay họ đã bị Satan đầu độc không? Ngươi đã quên mất rằng ngươi là một trong số những nạn nhân đó sao? Vì tình yêu của ngươi đối với Đức Chúa Trời, chẳng lẽ ngươi không sẵn lòng đấu tranh để cứu những người còn sống sót sao? Chẳng lẽ ngươi không sẵn lòng dốc hết mọi sức lực để đền đáp Đức Chúa Trời, Đấng yêu thương nhân loại như máu thịt của chính Ngài sao? Ngươi diễn giải việc được Đức Chúa Trời dùng đến để sống cuộc đời phi thường như thế nào? Các ngươi có thật sự có quyết tâm và tin tưởng để sống một cuộc đời đầy ý nghĩa của một người ngoan đạo, hầu việc Đức Chúa Trời không?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét