Trong quá khứ, đã có rất nhiều sự lệch lạc và thậm chí là vô lý trong những cách mà con người trải nghiệm. Họ đơn giản là đã không hiểu được những tiêu chuẩn trong các yêu cầu của Đức Chúa Trời, vì thế có nhiều lĩnh vực trong đó những sự trải nghiệm của con người đã bị sai lệch. Những gì Đức Chúa Trời yêu cầu nơi con người là để cho họ có thể sống bày tỏ một nhân tính bình thường. Ví dụ, con người tuân theo các khuôn mẫu hiện đại liên quan đến việc ăn mặc, mặc vest và cà vạt, tìm hiểu một chút về nghệ thuật, và trong thời gian rãnh rỗi họ có thể thưởng thức nghệ thuật, văn hóa và giải trí. Họ có thể chụp vài tấm hình làm kỷ niệm, có thể đọc và có được một số kiến thức hữu ích, và có một môi trường sống tương đối tốt. Đây là tất cả những điều phù hợp đời sống của một nhân tính bình thường, vậy mà con người xem chúng như là những điều mà Đức Chúa Trời gớm ghiếc và họ tự kìm nén không làm những điều đó. Sự thực hành của họ chỉ đơn thuần bao gồm việc tuân theo một vài quy tắc, dẫn đến một đời sống phẳng lặng như nước ao tù và hoàn toàn vô nghĩa. Trên thực tế, Đức Chúa Trời chưa bao giờ yêu cầu con người làm mọi việc theo cách này. Tất cả mọi người đều mong muốn kiềm chế tâm tính của riêng mình, cầu nguyện không ngừng trong ý nghĩ của mình để đến gần Đức Chúa Trời hơn, tâm trí của họ liên tục ngẫm nghĩ về những điều Chúa dự định, đôi mắt họ liên tục quan sát điều này điều nọ, hết sức lo sợ rằng mối quan hệ của họ với Chúa sẽ có thể bị cắt đứt. Đây là tất cả những kết luận mà con người đã tự rút ra; đây là những quy tắc mà con người đã đặt ra cho chính mình. Nếu ngươi không biết được bản chất và thực chất của chính mình và không hiểu được sự thực hành của bản thân mình có thể đạt đến mức nào, thì ngươi sẽ không có cách nào để xác định chính xác những tiêu chuẩn nào Đức Chúa Trời yêu cầu nơi con người, và ngươi cũng sẽ không có được một con đường thực hành đúng. Vì ngươi không thể hiểu điều Đức Chúa Trời yêu cầu nơi con người chính xác là gì, nên tâm trí của ngươi luôn luôn đảo lộn, ngươi vắt óc để phân tích các ý định của Chúa và dò dẫm tìm kiếm cách nào đó để được Đức Thánh Linh cảm động và khai sáng. Kết quả là, ngươi phát triển một vài cách thực hành mà ngươi tin là phù hợp. Ngươi hoàn toàn không biết chính xác điều Đức Chúa Trời yêu cầu nơi con người là gì; chỉ vô tư thực hiện những bộ thực hành của riêng mình, quan tâm rất ít đến kết quả và càng không quan tâm đến việc liệu có những sự sai lệch hoặc sai sót nào trong sự thực hành của ngươi hay không. Theo cách này, sự thực hành của ngươi tự nhiên thiếu đi tính chính xác và không có nguyên tắc. Điều đặc biệt thiếu là lý trí và lương tâm đúng đắn của con người, cũng như sự khen ngợi của Đức Chúa Trời và sự làm chứng của Đức Thánh Linh. Sẽ hoàn toàn quá dễ dàng khi ngươi chỉ đi con đường của riêng mình. Kiểu thực hành này là chỉ tuân theo các quy tắc hoặc cố ý gánh vác nhiều hơn để hạn chế và kiểm soát chính mình. Vậy mà ngươi lại nghĩ rằng sự thực hành của ngươi hoàn toàn đúng và chính xác, không biết rằng phần lớn sự thực hành của ngươi bao gồm các quy trình hoặc sự quan sát không cần thiết. Có nhiều người thực hành như thế trong nhiều năm về cơ bản không có sự thay đổi trong tâm tính của họ, không có sự hiểu biết mới, và không có sự bước vào mới. Họ vô tình phạm lại những sai lầm cũ và để cho bản chất hung ác của mình tự do hành động, thậm chí đến mức nhiều lần họ thực hiện những hành động vô lý, vô nhân đạo và hành xử theo cách khiến mọi người vò đầu bứt tóc và hoàn toàn cảm thấy bối rối. Những người như thế có thể được cho là đã trải nghiệm sự biến đổi tâm tính không?
Giờ đây, niềm tin nơi Đức Chúa Trời đã bước vào Thời đại Lời Chúa. Nói một cách tương đối, con người không cầu nguyện nhiều như họ đã từng làm. Lời Chúa đã truyền đạt tất cả những khía cạnh của lẽ thật và những cách thực hành một cách rõ ràng, vì vậy con người không cần tìm kiếm và dò dẫm. Trong đời sống của Thời đại Vương quốc, lời Chúa dẫn dắt con người tiến về phía trước, và là một đời sống trong đó họ dễ dàng nhìn thấy mọi thứ - bởi Đức Chúa Trời đã trình bày mọi thứ một cách rõ ràng, và con người không còn tự dò dẫm suốt cuộc đời. Về hôn nhân, các vấn đề của thế gian, đời sống, thực phẩm, quần áo và chỗ ở, các mối quan hệ giữa cá nhân với nhau, làm thế nào con người có thể hầu việc theo cách đáp ứng được những ý muốn của Chúa, con người nên từ bỏ xác thịt như thế nào, và v.v, trong những điều này thì điều nào Chúa chưa giải thích cho các ngươi? Ngươi vẫn cần cầu nguyện và tìm kiếm sao? Thực sự là không cần! Nếu ngươi vẫn làm những điều này, thì ngươi chỉ đang hành động một cách thừa thải. Thật là ngu dốt và dại dột, và hoàn toàn không cần thiết! Chỉ những ai quá kém về phẩm chất và không thể hiểu được lời Chúa mới không ngừng thốt ra những lời cầu nguyện dại dột. Chìa khóa để thực hành lẽ thật là việc ngươi có quyết tâm hay không. Một vài người cứ khăng khăng tuân theo sở thích xác thịt của họ trong mọi hành động ngay cả khi họ biết điều đó không phù hợp với lẽ thật. Sau đó điều này cản trở sự tiến bộ trong đời sống của chính họ, và thậm chí sau khi cầu nguyện và tìm kiếm thì họ vẫn muốn hành động trung thành với xác thịt.Theo cách này, chẳng phải họ đang cố ý phạm tội sao? Giống như những người thèm muốn sự vui thú của xác thịt và khao khát tiền bạc, và khi cầu nguyện với Chúa, họ nói: “Lạy Chúa! Ngài có cho phép con thèm muốn sự vui thú của xác thịt và thèm muốn của cải không? Có phải là Ngài muốn cho con kiếm tiền theo cách này không?” Cách cầu nguyện này có phù hợp không? Những người làm điều này hoàn toàn biết rõ rằng Chúa không thích những chuyện như thế này, và rằng họ nên từ bỏ chúng, nhưng họ đã xác định những điều họ giữ trong lòng, và khi cầu nguyện và tìm kiếm thì họ cố ép buộc Chúa cho phép họ cư xử theo cách này. Trong lòng mình, họ có thể đòi hỏi rằng Đức Chúa Trời nên nói điều gì đó để làm chứng điều này – đây là điều gọi là sự dấy nghịch. Cũng có những người kéo anh chị em trong hội thánh về phía mình và thiết lập vương quốc độc lập của riêng mình. Ngươi biết rất rõ là những hành động này chống lại Chúa, ấy vậy mà một khi ngươi đã quyết tâm làm những việc như thế ngươi vẫn tìm kiếm và cầu nguyện với Chúa, bình tĩnh và không sợ hãi gì. Thật vô liêm sỉ và trơ trẽn làm sao! Về việc bỏ lại phía sau những thứ của thế gian, điều này đã được nói đến từ lâu. Có một số người biết rằng Chúa ghét những thứ của thế gian, vậy mà vẫn cầu nguyện rằng: “Chúa ơi! Con biết rằng Ngài không muốn con đi cùng với những thứ của thế gian, nhưng con làm điều này để không làm hổ danh Ngài; con làm điều này để những người của thế gian có thể nhìn thấy sự vinh hiển Ngài trong con.” Đây là kiểu cầu nguyện gì? Các ngươi có thể cho biết được không? Nó là một lời cầu nguyện nhằm ép buộc và tạo áp lực cho Đức Chúa Trời. Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy xấu hổ khi cầu nguyện theo cách này sao? Những người cầu nguyện theo cách này cố ý chống đối Đức Chúa Trời, và loại cầu nguyện này hoàn toàn là một vấn đề của những động cơ đáng ngờ; nó thực sự là một sự bày tỏ của một tâm tính xấu xa. Lời Chúa rất rõ ràng, đặc biệt là những lời được thốt ra liên quan đến ý muốn, tâm tính của Ngài và cách Ngài đối xử với những loại người khác nhau. Nếu ngươi không hiểu lẽ thật, thì ngươi nên đọc lời Chúa nhiều hơn nữa – kết quả của việc làm này còn tốt hơn nhiều so với việc tìm kiếm và cầu nguyện một cách mù quáng. Có nhiều trường hợp trong đó việc tìm kiếm và cầu nguyện nên được thay thế bằng việc đọc lời Chúa nhiều hơn và thông công về lẽ thật. Trong những lời cầu nguyện thường xuyên của mình, ngươi nên suy ngẫm và cố gắng biết về bản thân mình nhiều hơn từ trong lời Chúa. Điều này có ích hơn cho sự tiến bộ của ngươi trong cuộc sống. Bây giờ, nếu ngươi vẫn tìm kiếm bằng cách ngước mắt nhìn lên trời, chẳng phải điều đó cho thấy rằng ngươi vẫn đang tin vào một Đức Chúa Trời mơ hồ sao? Trước đây, ngươi đã nhìn thấy kết quả từ việc tìm kiếm và cầu nguyện của mình, và Đức Thánh Linh đã phần nào cảm động linh hồn ngươi bởi vì đó là thời điểm của Thời đại Ân điển. Ngươi đã không thể nhìn thấy Đức Chúa Trời, vì thế ngươi đã không có sự lựa chọn nào ngoài việc tự dò dẫm bước tới và tìm kiếm theo cách đó. Giờ đây Chúa đã đến giữa con người, Lời đã xuất hiện trong xác thịt, và ngươi đã nhìn thấy Chúa; vì thế Đức Thánh Linh không còn làm việc như Ngài đã làm trước đây. Thời đại đã thay đổi và cách Đức Thánh Linh làm việc cũng vậy. Mặc dù con người không cầu nguyện nhiều như họ đã từng làm, bởi vì Chúa đang ở trên đất, nên giờ đây con người có cơ hội yêu mến Chúa. Nhân loại đã bước vào thời kỳ yêu mến Chúa và có thể đàng hoàng đến gần Chúa hơn trong chính mình: “Chúa ơi! Ngài thật sự tốt lành, và con mong muốn được yêu mến Ngài!” Chỉ vài lời rõ ràng và đơn giản cũng nói lên được tình yêu dành cho Chúa trong tấm lòng của con người; lời cầu nguyện này được thốt ra chỉ nhằm làm sâu sắc hơn tình yêu thương giữa con người và Chúa. Đôi khi ngươi có thể thấy mình biểu lộ vài sự nổi loạn, và thưa rằng: “Chúa ơi! Tại sao con bại hoại thế này?” Ngươi cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ khiến ngươi tự đánh mình một vài lần, và rồi nước mắt dâng trào trong khóe mắt. Vào những lúc như thế, ngươi cảm thấy hối hận và đau khổ trong lòng, nhưng ngươi không có cách nào bày tỏ những cảm xúc này. Đây là công tác hiện tại của Đức Thánh Linh, nhưng chỉ những ai theo đuổi sự sống mới có thể có được nó. Mặc dù ngươi không cầu nguyện bằng lời, ngươi cảm thấy trong lòng mình rằng Chúa có một tình yêu vĩ đại dành cho ngươi và ngươi có một cảm giác rất đặc biệt – một cảm giác bất biến rằng tình yêu thương của Chúa sâu như đại dương. Không có từ nào thích hợp để bày tỏ trạng thái hiện hữu này, và đây là một trạng thái thường nảy sinh trong linh hồn. Kiểu cầu nguyện và thông công này, nhằm mục đích kéo con người đến gần Đức Chúa Trời hơn trong lòng con người, là điều bình thường và đúng đắn.
Mặc dù giờ đây việc sống một đời sống bằng cách dò dẫm và tìm kiếm là một việc trong quá khứ, thì điều này không có nghĩa là con người không bao giờ nên cầu nguyện nữa, cũng không phải là trường hợp mà con người không cần chờ đợi để ý muốn của Đức Chúa Trời tự tỏ ra trước khi tiếp tục công việc; đây chỉ là những quan niệm sai lầm của con người. Đức Chúa Trời đã đến giữa con người để sống với họ, là ánh sáng của họ, sự sống của họ, và đường đi của họ. Đây là một sự thật. Tất nhiên, trong sự đến thế gian của Đức Chúa Trời, chắc chắn Ngài mang đến cho nhân loại một con đường thực tế và đời sống phù hợp với vóc giạc của họ để họ tận hưởng – Ngài đã không đến để phá vỡ mọi cách thực hành của con người. Con người không còn sống bằng cách dò dẫm và tìm kiếm bởi vì những điều này đã được thay thế bởi sự đến thế gian của Đức Chúa Trời để làm việc và cất lời phán dạy. Ngài đã đến để giải thoát con người khỏi đời sống tối tăm và sự mờ mịt mà họ đang hướng đến và giúp họ có được một đời sống tràn ngập sự sáng. Công tác hiện tại là chỉ ra mọi thứ một cách rõ ràng, phán dạy một cách rõ ràng, thông báo trực tiếp, và xác định mọi thứ một cách rõ ràng, để con người có thể đưa những điều này vào thực hành, giống như Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã dẫn dắt dân Y-sơ-ra-ên, dạy cho họ cách dâng của tế lễ và cách xây đền thờ. Do đó, các ngươi không còn cần phải sống một đời sống sốt sắng tìm kiếm giống như các ngươi đã từng sống sau khi Đức Chúa Jêsus thăng thiên. Các ngươi có cần phải dò dẫm trong suốt công tác truyền bá Phúc âm trong tương lai không? Các ngươi có cần phải dò dẫm cố tìm ra một cách sống đúng đắn không? Các ngươi có phải dò dẫm để biết được các ngươi nên thực hiện bổn phận của mình như thế nào không? Các ngươi có cần phải nằm sấp mặt xuống đất, tìm kiếm, để biết được các ngươi nên làm chứng thế nào không? Các ngươi có cần phải kiêng ăn và cầu nguyện để biết các ngươi nên mặc và sống thế nào không? Các ngươi có cần phải cầu nguyện không ngừng nghỉ với Chúa trên trời để biết các ngươi nên chấp nhận được Chúa chinh phục như thế nào không? Các ngươi có cần phải cầu nguyện liên tục, ngày và đêm, để biết mình nên vâng lời Chúa như thế nào không? Có nhiều người trong số các ngươi nói rằng họ không thể thực hành; đó là vì các ngươi không hiểu. Con người đơn giản là không chú ý đến công tác của Đức Chúa Trời ngày hôm nay! Nhiều lời Ta đã phán dạy từ lâu, nhưng các ngươi không bao giờ có chút chú ý đến việc đọc chúng, vì thế không có gì ngạc nhiên rằng các ngươi không biết cách thực hành. Tất nhiên, trong thời đại ngày nay, Đức Thánh Linh vẫn cảm động con người để cho họ cảm giác thích thú, và Ngài sống cùng với họ. Đây là nguồn của những[a] cảm giác đặc biệt, vui thích thường xảy ra trong cuộc sống của ngươi. Thỉnh thoảng, có ngày ngươi cảm thấy rằng Chúa thật đáng yêu và ngươi không thể cầu nguyện với Ngài rằng: “Chúa ơi! Tình yêu của Ngài thật đẹp và ảnh tượng của Ngài thật vĩ đại. Con mong muốn được yêu Ngài sâu sắc hơn. Con mong muốn tận hiến cả bản thân con để dành trọn cuộc đời con cho Ngài. Con sẽ dâng mọi thứ cho Ngài, miễn là điều đó vì Ngài, miễn là khi làm điều này thì con có thể yêu mến Ngài…” Đây là một cảm giác vui thích mà Đức Thánh Linh ban cho ngươi. Nó không phải là sự khai sáng, cũng không phải là sự soi sáng; nó là sự trải nghiệm của việc được cảm động. Những trải nghiệm tương tự như vậy thỉnh thoảng sẽ xảy ra: Đôi khi khi ngươi đang trên đường đi làm, ngươi sẽ cầu nguyện và đến gần với Đức Chúa Trời, và ngươi sẽ được cảm động đến mức mặt ngươi sẽ đầm đìa nước mắt và ngươi sẽ mất hết tính tự chủ, và sẽ nôn nóng tìm một nơi phù hợp để có thể bày tỏ hết sự nhiệt thành trong lòng mình… Sẽ có những lúc khi ngươi đang ở những một nơi công cộng nào đó, và ngươi cảm thấy rằng mình đã được hưởng quá nhiều tình yêu thương của Đức Chúa Trời, rằng số phận của mình không bình thường chút nào, và thậm chí còn nhiều hơn nữa, rằng ngươi đang sống một đời sống có ý nghĩa hơn bất kỳ người nào khác. Ngươi sẽ biết một cách sâu sắc rằng Chúa đã tán dương ngươi và rằng đây chính là tình yêu thương vĩ đại của Chúa dành cho ngươi. Tại nơi sâu thẳm nhất của lòng mình, ngươi sẽ cảm thấy rằng có một loại tình yêu trong Đức Chúa Trời mà con người không thể bày tỏ và hiểu được, như thể ngươi biết về nó nhưng không có cách nào để mô tả nó, luôn luôn khiến ngươi dừng lại để suy nghĩ nhưng lại làm cho ngươi không thể bày tỏ nó một cách trọn vẹn. Vào những lúc như thế này, ngươi thậm chí sẽ quên mất mình đang ở đâu, và ngươi sẽ kêu lên: “Chúa ơi! Ngài thật không thể dò được và rất đáng được yêu quý.” Đôi khi ngươi thậm chí có thể tham gia vào một số hành vi kỳ lạ và lập dị mà người khác không thể giải thích được. Đây là tất cả những điều có thể xảy ra thường xuyên, và các ngươi sẽ trải nghiệm rất nhiều điều như thế này trong đời sống mình. Đây là đời sống mà Đức Thánh Linh đã ban cho ngươi hôm nay và là đời sống mà ngươi nên sống ngay lúc này. Đó không phải là không cho ngươi sống, mà đúng hơn là để thay đổi cách sống của ngươi. Đó là một cảm giác không thể mô tả hay bày tỏ. Đó cũng là cảm giác thật của con người và, thậm chí còn hơn thế, đó là công tác của Đức Thánh Linh. Ngươi có thể hiểu được điều đó trong lòng mình, nhưng ngươi không có cách nào bày tỏ nó một cách rõ ràng với bất kỳ ai. Đây không phải vì ngươi ăn nói chậm hoặc nói lắp, mà bởi vì đó là một loại cảm giác không thể miêu tả bằng lời. Ngươi được phép tận hưởng những điều này ngày hôm nay, và đây là đời sống mà ngươi nên sống. Tất nhiên, các khía cạnh khác trong đời sống ngươi không phải là trống rỗng; chỉ là sự trải nghiệm việc được cảm động này trở thành một niềm vui trong đời sống của ngươi khiến ngươi luôn luôn sẵn sàng tận hưởng những sự trải nghiệm như thế từ Đức Thánh Linh. Nhưng ngươi nên biết rằng được cảm động theo cách này không xảy ra để ngươi có thể vượt qua xác thịt và đi lên tầng trời thứ ba hoặc đi khắp thế gian. Đúng hơn là, để ngươi có thể cảm nhận và nếm trải tình yêu thương của Chúa mà ngươi được hưởng ngày hôm nay, trải nghiệm tầm quan trọng của công tác của Chúa ngày hôm nay, và làm quen lại với sự chăm sóc và bảo vệ của Chúa. Tất cả những điều này là để ngươi có thể có một kiến thức lớn lao hơn về công tác Chúa làm ngày hôm nay – đây là mục tiêu của Chúa khi thực hiện công tác này.
Tìm kiếm và dò dẫm là cách sống trước khi Đức Chúa Trời nhập thể. Khi đó con người đã không thể nhìn thấy Đức Chúa Trời và không có sự lựa chọn nào ngoài tìm kiếm và dò dẫm. Hôm nay ngươi đã nhìn thấy Đức Chúa Trời và Ngài trực tiếp phán dạy cách ngươi nên thực hành; đây là lý do tại sao ngươi không cần dò dẫm và tìm kiếm nữa. Con đường mà Ngài dẫn dắt con người là đường đi của lẽ thật, và những điều Ngài phán dạy con người và điều mà con người nhận được chính là sự sống và lẽ thật. Ngươi có đường đi, sự sống và lẽ thật, vậy cần gì mà đi tìm kiếm khắp nơi? Đức Thánh Linh sẽ không thực hiện hai giai đoạn công tác cùng một lúc. Nếu, khi Ta đã phán dạy xong, con người không ăn và uống lời Chúa một cách cẩn thận và theo đuổi lẽ thật một cách đúng đắn, vẫn hành động như họ đã làm trong Thời đại Ân điển, dò dẫm như thể họ bị mù, liên tục cầu nguyện và tìm kiếm, thì chẳng phải điều đó có nghĩa là giai đoạn công tác này của Ta – công tác của lời – đang được thực hiện một cách vô ích sao? Mặc dù Ta có thể đã phán dạy xong, nhưng con người vẫn không hoàn toàn hiểu được, và điều này là vì họ thiếu phẩm chất. Vấn đề này có thể được giải quyết bằng cách sống một đời sống tín đồ và qua việc thông công với nhau. Trước đây, trong Thời đại Ân điển, mặc dù Đức Chúa Trời đã nhập thể, Ngài không làm công tác của lời, đó là lý do tại sao khi ấy Đức Thánh Linh đã làm việc theo cách đó để duy trì công tác. Khi đó, chủ yếu là Đức Thánh Linh thực hiện công tác, nhưng bây giờ chính Đức Chúa Trời nhập thể đang làm điều đó, đang thay thế công tác của Đức Thánh Linh. Trước đây, miễn là con người còn cầu nguyện thường xuyên, thì họ đã trải nghiệm sự bình an và niềm vui; đã có sự quở trách cũng như sự sửa dạy. Đây đã là tất cả công tác của Đức Thánh Linh. Bây giờ những tình trạng như thế rất hiếm. Đức Thánh Linh chỉ có thể thực hiện một loại công tác trong từng thời đại một. Nếu Ngài thực hiện hai loại công tác cùng một lúc, trong khi xác thịt làm một loại và Đức Thánh Linh làm một loại khác trong con người, và nếu những gì xác thịt đã nói thì không được tính và chỉ những gì Thần làm mới được tính, thì Đấng Christ sẽ không có bất kỳ lẽ thật, đường đi hay sự sống nào để phán đến. Đây sẽ là một sự tự mâu thuẫn và sẽ là một sai lầm ngay từ điểm bắt đầu.
Đã có quá nhiều sự sai lệch và sai sót trong những trải nghiệm trong quá khứ của con người. Đã có một vài điều mà con người có nhân tính bình thường nên có hoặc nên làm, hoặc có những lỗi lầm khó tránh trong đời sống con người, và khi những điều này được xử lý kém, thì con người đổ trách nhiệm cho Đức Chúa Trời. Có một người chị em có khách đến nhà. Những chiếc bánh hấp của cô không được hấp đúng cách, vì thế cô nghĩ: “Đây có thể là sự sửa dạy của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đang xử lý lòng tự cao tự đại của tôi một lần nữa; tính kiêu căng tự phụ của tôi thực sự quá mạnh mẽ.” Trên thực tế, theo cách suy nghĩ bình thường của con người, khi có khách đến, ngươi cảm thấy hồi hộp và gấp gáp, gây xáo trộn trong mọi việc ngươi đang làm, và vì thế việc đương nhiên là hoặc cơm bị khét hoặc các món ăn cuối cùng quá mặn. Điều này xuất phát từ việc bị kích động quá mức, nhưng con người cuối cùng lại cho là “sự sửa dạy của Đức Chúa Trời”. Thực tế là, tất cả những điều này chỉ là những lỗi lầm xảy ra trong đời sống con người. Chẳng phải ngươi cũng thường xuyên gặp phải những chuyện như thế này nếu ngươi không tin vào Đức Chúa Trời sao? Những vấn đề xảy ra thường là kết quả của những lỗi lầm do con người đã phạm phải – nói những lỗi lầm như thế là những việc làm của Đức Thánh Linh là không đúng. Những lỗi lầm như thế không liên quan gì đến Đức Chúa Trời. Giống như khi ngươi cắn phải lưỡi mình trong lúc đang ăn – đó có thể là sự sửa dạy của Đức Chúa Trời hay không? Sự sửa dạy của Đức Chúa Trời có các nguyên tắc và thường được nhìn thấy khi ngươi cố tình phạm lỗi. Chỉ khi ngươi làm những việc liên quan đến danh của Đức Chúa Trời hoặc liên quan đến lời chứng hoặc công tác của Ngài thì Ngài sẽ sửa dạy ngươi. Bây giờ con người nên hiểu đủ về lẽ thật để có sự nhận thức bên trong về những gì họ làm. Ví dụ, ngươi có thể không cảm thấy gì nếu ngươi biển thủ tiền của hội thánh hoặc sử dụng nó một cách khinh suất không? Ngươi hẳn sẽ cảm thấy điều gì đó khi đang làm việc đó. Không thể chỉ cảm thấy một điều gì đó sau khi hành động được thực hiện. Ngươi biết rõ trong lòng mình về những điều ngươi làm trái với lương tâm. Bởi vì con người có ý thích và sở thích riêng, nên họ chỉ đơn giản là nuông chiều bản thân mặc dù họ biết rõ cách đưa lẽ thật vào thực hành. Thực chất là, sau khi họ làm một điều gì đó, họ cảm thấy không có sự quở trách rõ ràng hoặc trải qua bất kỳ sự sửa dạy rõ rệt nào. Đây là vì họ dã cố tình phạm lỗi, vì thế Đức Chúa Trời không sửa dạy họ; một khi đến thời điểm của sự phán xét công bình, sự báo trả của Đức Chúa Trời sẽ giáng trên từng người tùy theo hành động của họ. Hiện tại có một số người trong hội thánh biển thủ tiền bạc, một số người không giữ ranh giới rõ ràng giữa nam và nữ, và một số người phán xét, coi thường và cố phá hủy công tác của Đức Chúa Trời một cách bí mật. Tại sao mọi thứ vẫn tốt với họ? Khi làm những điều như thế, họ có được sự nhận thức và cảm nhận sự quở trách trong lòng mình và vì điều này mà đôi khi họ chịu sự trừng phạt và sự tinh luyện, nhưng họ đúng là quá vô liêm sỉ! Giống như khi con người vướng vào việc chung chạ bừa bãi – lúc đó họ ý thức về điều họ đang làm, nhưng tính xác thịt của họ quá lớn và họ không thể kiểm soát chính mình. Ngay cả Đức Thánh Linh có sửa dạy họ thì cũng sẽ chẳng có ích gì, vì thế Đức Thánh Linh sẽ không thực hiện sự sửa dạy. Nếu Đức Thánh Linh không sửa dạy họ thì, nếu họ không cảm nhận được sự quở trách và không có gì xảy ra cho xác thịt của họ, thì sự quở trách nào có thể có sau đó? Công việc đã được thực hiện – có thể có sự sửa dạy nào đây? Điều đó chỉ chứng minh rằng họ quá vô liêm sỉ và thiếu nhân tính, và họ đáng chịu sự rủa sả và hình phạt! Đức Thánh Linh không làm việc một cách vô ích. Nếu ngươi biết rất rõ về lẽ thật nhưng không đưa nó vào thực hành, nếu ngươi có khả năng phạm bất kỳ tội ác nào, thì tất cả những gì ngươi có thể chờ đợi là sự đến của ngày đó khi ngươi sẽ bị hành phạt cùng với kẻ ác. Đây là kết cục tốt nhất cho ngươi! Giờ đây Ta đã giảng đi giảng lại về lương tâm, nó là tiêu chí tối thiểu. Nếu con người thiếu lương tâm, thì họ đã đánh mất sự sửa dạy của Đức Thánh Linh; họ có thể làm bất kỳ điều gì họ muốn và Đức Chúa Trời không quan tâm đến họ. Những ai thực sự có lương tâm và lý trí sẽ nhận thức được điều đó khi họ làm điều gì sai trật. Họ sẽ cảm thấy không thoải mái một khi họ cảm nhận được một sự quở trách trong lương tâm mình; họ sẽ trải qua một trận chiến nội tâm và cuối cùng thì từ bỏ xác thịt. Họ sẽ không đến mức làm điều gì đó chống đối Đức Chúa Trời một cách quá nghiêm trọng. Bất kể Đức Thánh Linh có sửa dạy và trừng phạt họ hay không, thì tất cả mọi người đều có một vài cảm nhận khi họ làm điều gì đó sai trật. Do đó bây giờ con người hiểu được mọi loại lẽ thật và nếu họ không thực hành chúng thì đó là vấn đề của con người. Ta hoàn toàn không phản ứng với những người như thế này, mà Ta cũng không có bất kỳ hy vọng nào đối với họ. Ngươi có thể làm như ngươi muốn!
Khi một vài người tụ họp lại với nhau, họ đặt lời Chúa sang một bên và luôn luôn nói về người này hoặc người kia như thế nào. Tất nhiên có một chút sáng suốt thì cũng tốt, để dù có đi đâu ngươi sẽ không dễ dàng bị lừa dối, lừa gạt hoặc lừa phỉnh – đây cũng là một khía cạnh mà con người nên sở hữu. Tuy nhiên ngươi chớ nên chỉ tập trung vào khía cạnh này. Điều này liên quan đến mặt tiêu cực của mọi việc, và ngươi không thể luôn luôn dán mắt vào người khác. Bây giờ ngươi có quá ít kiến thức về cách Đức Thánh Linh làm việc, niềm tin của ngươi nơi Đức Chúa Trời quá hời hợt, và ngươi sở hữu quá ít những điều tích cực. Người mà ngươi tin là Chúa, và người mà ngươi cần hiểu được là Chúa, không phải Sa-tan. Nếu ngươi chỉ nhận biết Sa-tan làm việc như thế nào và tất cả những cách thức mà các ác thần làm việc, nhưng lại không có kiến thức gì về Đức Chúa Trời, thì vấn đề trong đó là gì ? Chẳng phải Đức Chúa Trời là người ngươi tin ngày hôm nay sao? Tại sao kiến thức của ngươi không bao gồm những điều tích cực này? Ngươi không những không chú ý đến khía cạnh tích cực của sự bước vào, mà cũng không nắm bắt được nó, vậy thì điều ngươi muốn có được trong đức tin của mình là cái gì? Chẳng lẽ ngươi không biết ngươi nên theo đuổi thế nào sao? Ngươi biết thật nhiều về những khía cạnh tiêu cực, nhưng ngươi thất bại về khía cạnh tích cực của việc bước vào, vậy thì làm sao vóc giạc của ngươi ngày càng phát triển được? Một người như ngươi, là người không nói về điều gì khác ngoài cuộc chiến với Sa-tan, sẽ có được triển vọng phát triển nào trong tương lai? Chẳng phải sự bước vào của ngươi sẽ quá lỗi thời sao? Ngươi có thể có được những gì từ công tác hiện tại bởi làm điều này? Điều quan trọng bây giờ là để ngươi hiểu được điều Đức Chúa Trời muốn làm vào lúc này là gì, con người nên hợp tác thế nào, họ nên yêu mến Đức Chúa Trời như thế nào, họ nên hiểu công tác của Đức Thánh Linh như thế nào, họ nên bước vào tất cả những lời Chúa phán dạy ngày hôm nay như thế nào, họ nên ăn và uống, trải nghiệm và hiểu chúng như thế nào, họ nên đáp ứng ý muốn của Chúa, được Chúa hoàn toàn chinh phục và tuân phục trước Chúa như thế nào… Đây là những điều mà ngươi nên tập trung vào và nên bước vào ngay bây giờ. Ngươi có hiểu không? Chỉ tập trung vào sự nhận xét người khác thì có ích gì? Ngươi có thể nhận thức được Sa-tan ở đây, nhận thức được các ác thần ở kia – ngươi có thể hiểu đầy đủ về các ác thần, nhưng nếu ngươi không thể nói gì về công tác của Chúa, thì liệu sự nhận thức như thế có thể đóng vai trò thay thế cho sự hiểu biết Chúa được không? Trước đây Ta đã thông công về những sự biểu hiện trong công việc của các ác thần, nhưng đây không phải là phần chính. Tất nhiên con người nên biết nhận thức một chút và đây là khía cạnh mà những người hầu việc Đức Chúa Trời nên sở hữu để tránh làm những điều dại dột và làm gián đoạn công tác của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là biết về công tác của Chúa và hiểu được ý muốn của Chúa. Ngươi đang có trong mình kiến thức gì về giai đoạn công tác này của Đức Chúa Trời? Ngươi có thể nói những việc Đức Chúa Trời làm là gì, ý muốn của Đức Chúa Trời là gì, những thiếu sót của riêng ngươi là gì và ngươi nên trang bị cho chính mình những điều gì không? Ngươi có thể cho biết sự bước vào mới nhất của ngươi là gì không? Ngươi sẽ có thể gặt hái được thành quả và đạt được sự hiểu biết trong sự bước vào mới. Đừng tỏ ra bối rối; ngươi phải nỗ lực nhiều hơn trong sự bước vào mới để kinh nghiệm và kiến thức của bản thân mình được sâu sắc hơn, và thậm chí nhiều hơn thế, ngươi phải nắm bắt được sự bước vào mới nhất hiện nay và cách trải nghiệm đúng đắn nhất. Hơn nữa, qua công tác và sự buớc vào mới, ngươi nên phân biệt được những gì liên quan đến những sự thực hành lỗi thời và sai lệch trước đây, và tìm cách loại bỏ chúng để bước vào những sự trải nghiệm mới. Đây là những điều mà bây giờ ngươi cần phải hiểu được và bước vào ngay. Ngươi phải hiểu được những sự khác biệt và mối liên quan giữa những sự bước vào cũ và mới. Nếu ngươi không nắm bắt được những điều này, thì ngươi sẽ không có cách nào để tiến bộ, vì ngươi sẽ không thể theo kịp công tác của Đức Thánh Linh. Ngươi phải ăn và uống lời Chúa một cách đúng đắn, có sự thông công đúng đắn và sử dụng chúng để thay đổi những cách thực hành lỗi thời trước đây của ngươi và những ý niệm truyền thống cũ của ngươi để ngươi có thể bước vào một sự thực hành mới, và bước vào công tác mới của Đức Chúa Trời. Đây là những điều ngươi phải đạt được. Bây giờ Ta không yêu cầu ngươi tìm ra cách đáp ứng một cách chính xác; đây không phải là mục tiêu. Đúng hơn Ta đang yêu cầu ngươi xem việc thực hành lẽ thật và việc hiểu biết về lối vào sự sống của ngươi một cách nghiêm túc. Khả năng nhận biết bản thân của ngươi không đại diện cho vóc giạc thực sự của ngươi. Nếu ngươi có thể trải nghiệm công tác của Đức Chúa Trời, có kinh nghiệm và sự hiểu biết về những lẽ thật trong lời Chúa, và có thể nhận thức được những ý niệm và sai sót của bản thân trước đây, thì đây là vóc giạc thực sự của ngươi và là điều mà mỗi người trong các ngươi nên đạt được.
Có rất nhiều tình cảnh trong đó các ngươi đơn giản là không biết cách thực hành, và càng không biết Đức Thánh Linh làm việc thế nào. Đôi khi ngươi làm một điều gì đó rõ ràng là không vâng lời Đức Thánh Linh. Qua việc ăn và uống lời Chúa của ngươi, thì ngươi đã nắm bắt ngay nguyên tắc của vấn đề, vì thế ngươi có một cảm giác về sự quở trách và lo lắng ở bên trong; tất nhiên đây là một cảm giác mà con người sẽ chỉ cảm thấy dựa trên cơ sở của việc biết một ít lẽ thật. Nếu con người không hợp tác hoặc thực hành đúng theo lời Chúa của ngày hôm nay, thì họ gây trở ngại cho công tác của Đức Thánh Linh và chắc chắn họ sẽ cảm thấy lo lắng bên trong. Giả sử ngươi hiểu được nguyên tắc của một khía cạnh nào đó nhưng ngươi không thực hành cho phù hợp, vậy thì ngươi sẽ chịu một cảm giác của sự quở trách ở bên trong. Nếu ngươi không hiểu được nguyên tắc và hoàn toàn không biết về khía cạnh này của lẽ thật, thì ngươi sẽ không nhất thiết phải cảm thấy bị quở trách về vấn đề này. Sự quở trách của Đức Thánh Linh luôn luôn nằm trong bối cảnh. Ngươi nghĩ rằng bởi vì ngươi đã không cầu nguyện và hợp tác với công tác của Đức Thánh Linh nên ngươi đã làm trì hoãn công tác Ngài. Trong thực tế, nó không thể bị trì hoãn. Đức Thánh Linh sẽ cảm động người khác; không ai giới hạn được công tác của Đức Thánh Linh. Ngươi cảm thấy mình làm Đức Chúa Trời buồn, và đây là một cảm giác ngươi nên có trong lương tâm mình. Việc ngươi có thể có được lẽ thật hay không là việc riêng của ngươi và không liên quan đến Đức Chúa Trời. Đôi khi chính lương tâm của ngươi cảm thấy bị cáo trách, nhưng đây không phải là sự khai sáng hay soi sáng của Đức Thánh Linh, cũng không phải là sự quở trách của Đức Thánh Linh. Thay vào đó, nó là một cảm giác trong lương tâm con người. Nếu ngươi hành động một cách bừa bãi trong các vấn đề liên quan đến danh của Chúa, lời chứng về Chúa hoặc công tác của Chúa, thì Chúa sẽ không tha cho ngươi. Nhưng có một giới hạn – Đức Chúa Trời sẽ không bận tâm đến ngươi trong những vấn đề chung, nhỏ nhặt. Ngài sẽ không quan tâm đến ngươi. Nếu ngươi vi phạm các nguyên tắc, và ngươi làm gián đoạn và gây rắc rối cho công tác của Đức Chúa Trời, thì Ngài sẽ đổ cơn thịnh nộ của Ngài trên ngươi và tuyệt đối không tha cho ngươi. Trong cuộc đời của con người, ngươi mắc phải một số lỗi lầm không thể tránh khỏi. Ví dụ, ngươi có thể không hấp món bánh của mình đúng cách, và nói rằng chính Đức Chúa Trời đang sửa dạy ngươi – đây là một điều hoàn toàn vô lý. Trước khi ngươi tin Đức Chúa Trời, chẳng phải việc như thế này thường xảy ra sao? Ngươi cảm thấy dường như đó là sự sửa dạy của Đức Thánh Linh, nhưng thực tế nó không phải như vậy (trừ một số tình cảnh ngoại lệ), bởi vì công tác này không hoàn toàn đến từ Đức Thánh Linh, nhưng đúng hơn là từ những cảm xúc của con người. Tuy nhiên, việc những người có đức tin suy nghĩ đến những điều này là chuyện bình thường. Ngươi không thể suy nghĩ như thế khi ngươi không tin vào Đức Chúa Trời. Một khi ngươi đã tin vào Đức Chúa Trời, thì ngươi bắt đầu dành nhiều thời gian hơn suy ngẫm về những điều này và vì thế tự nhiên ngươi nghĩ đến những điều này. Điều này phát sinh từ suy nghĩ của con người bình thường và và liên quan đến trạng thái tâm lý của họ. Nhưng để Ta phán cùng các ngươi, suy nghĩ như thế không nằm trong phạm vi công tác của Đức Thánh Linh. Đây là một ví dụ về việc Đức Thánh Linh ban cho con người một sự phản ứng bình thường qua những suy nghĩ của họ; nhưng ngươi phải hiểu rằng sự phản ứng này không phải là công tác của Đức Thánh Linh. Việc có loại “kiến thức” này không chứng minh rằng ngươi có công tác của Đức Thánh Linh. Kiến thức của ngươi không khởi đầu từ sự khai sáng của Đức Thánh Linh, nó càng không phải là công tác của Đức Thánh Linh. Nó đơn thuần chỉ là sản phẩm của sự suy nghĩ bình thường của con người và hoàn toàn không có liên quan đến sự khai sáng hay sự soi sáng của Đức Thánh Linh – đây là những sự việc hoàn toàn khác biệt. Sự suy nghĩ bình thường của con người không hoàn toàn bắt nguồn từ Đức Thánh Linh. Khi Đức Thánh Linh làm việc để khai sáng con người, Ngài thường ban cho họ kiến thức về công tác của Đức Chúa Trời, về sự bước vào thực sự và tình trạng thực sự của họ. Ngài cũng cho phép họ hiểu được ý định cấp bách của Chúa và những yêu cầu của Ngài đối với con người ngày hôm nay, để họ có quyết tâm hy sinh mọi thứ nhằm làm thỏa lòng Chúa, yêu mến Chúa ngay cả khi họ gặp phải sự bắt bớ và nghịch cảnh, và đứng ra làm chứng về Chúa cho dù điều đó có nghĩa là đổ huyết mình hoặc hy sinh mạng sống mình, và làm như vậy mà không hối tiếc. Nếu ngươi có loại quyết tâm này, điều đó có nghĩa là ngươi có sự cảm động và công tác của Đức Thánh Linh – nhưng nên biết rằng ngươi không được sở hữu những sự cảm động như thế trong từng giây phút trôi qua. Thỉnh thoảng tại những buổi họp mặt khi ngươi cầu nguyện, ăn và uống lời Chúa, ngươi có thể cảm thấy vô cùng cảm động và cảm thúc. Thật mới mẽ và tươi mới khi những người khác chia sẻ ít thông công về kinh nghiệm và sự hiểu biết của họ về lời Chúa, và tấm lòng ngươi hoàn toàn trong sạch và tươi sáng. Đây là tất cả những việc làm của Đức Thánh Linh. Nếu ngươi là một nhà lãnh đạo và Đức Thánh Linh ban cho ngươi sự khai sáng và sự soi sáng đặc biệt khi ngươi xuống hội thánh để làm việc, ban cho ngươi sự thông hiểu về những vấn đề còn tồn tại trong hội thánh, cho phép ngươi biết cách chia sẻ thông công về lẽ thật để giải quyết chúng, khiến ngươi cực kỳ đứng đắn, có trách nhiệm và nghiêm túc trong công việc của mình, thì tất cả điều này là công tác của Đức Thánh Linh.
Chú thích:
a. Văn bản gốc viết “Đây là vài”
Nguồn
bài viết:HộiThánh Đức Chúa Trời Toàn Năng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét