Ngày nay ngươi yêu Đức Chúa Trời nhiều đến đâu? Và ngươi biết về mọi điều Đức Chúa Trời đã thực hiện trong ngươi nhiều đến đâu? Đây là những điều ngươi nên học hỏi. Khi Đức Chúa Trời đến thế gian, mọi điều Ngài đã làm trong con người và đã cho phép con người nhìn thấy là để con người yêu mến Ngài và thực sự biết Ngài. Hầu cho con người đó có thể chịu khổ cho Đức Chúa Trời và đã có thể đi xa đến như vậy, một mặt là nhờ tình yêu của Đức Chúa Trời, và mặt khác là nhờ sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời; hơn nữa, chính là nhờ công việc phán xét và sửa phạt mà Đức Chúa Trời đã thực hiện trong con người. Nếu các ngươi không có sự phán xét, sự sửa phạt và những thử thách của Đức Chúa Trời, và nếu Đức Chúa Trời đã không khiến cho các ngươi chịu khổ, thì thành thật mà nói, các ngươi sẽ không thực sự yêu mến Đức Chúa Trời. Công việc của Đức Chúa Trời trong con người càng vĩ đại, và sự đau khổ của con người càng lớn, thì càng có thể bày tỏ công việc của Đức Chúa Trời có ý nghĩa ra sao, và tấm lòng của người đó càng có thể thực sự yêu mến Đức Chúa Trời. Làm thế nào để ngươi học được cách yêu mến Đức Chúa Trời? Nếu thiếu sự dằn vặt và tôi luyện, nếu thiếu những thử thách đau đớn―và hơn nữa, nếu tất cả những gì Đức Chúa Trời ban cho con người là ân điển, tình yêu và lòng thương xót―thì liệu ngươi có thể đạt được tình yêu Đức Chúa Trời thực sự không? Một mặt, qua những thử thách của Đức Chúa Trời, con người biết được những thiếu sót của mình, và thấy rằng họ là tầm thường, đáng khinh và thấp hèn, rằng họ chẳng có gì, và chẳng là gì cả; mặt khác, qua những thử thách của Ngài, Đức Chúa Trời tạo ra những môi trường khác nhau cho con người để khiến con người có thể trải nghiệm nhiều hơn về vẻ đẹp của Đức Chúa Trời. Mặc dù nỗi đau là rất lớn, và đôi khi không thể vượt qua được―và thậm chí nó còn lên đến mức độ đau buồn tan nát―khi đã trải nghiệm nó, con người thấy được công tác của Đức Chúa Trời trong họ tốt đẹp ra sao, và chỉ dựa trên nền tảng này mới tạo ra trong con người tình yêu Đức Chúa Trời thực sự. Ngày nay con người nhận thấy rằng chỉ với ân điển, tình yêu và lòng thương xót của Đức Chúa Trời, họ không có khả năng thực sự hiểu được chính mình, họ càng không thể biết được bản chất của con người. Chỉ thông qua sự tôi luyện và sự phán xét của Đức Chúa Trời, chỉ qua quá trình tôi luyện như thế thì con người mới có thể biết được những thiếu sót của họ, và biết rằng họ chẳng có gì. Do đó, tình yêu Đức Chúa Trời của con người được xây dựng trên nền tảng của sự tôi luyện và sự phán xét của Đức Chúa Trời. Nếu ngươi chỉ tận hưởng ân điển của Đức Chúa Trời, với một cuộc sống gia đình yên bình hoặc những phước lành về vật chất, thì ngươi đã không có được Đức Chúa Trời, và niềm tin của ngươi vào Đức Chúa Trời đã thất bại. Đức Chúa Trời đã thực hiện một giai đoạn của công tác về ân điển trong xác thịt, và đã ban phước lành về vật chất cho con người―nhưng con người không thể được hoàn thiện chỉ với ân điển, tình yêu và lòng thương xót mà thôi. Theo kinh nghiệm của con người, họ bắt gặp phần nào tình yêu của Đức Chúa Trời, thấy được tình yêu và lòng thương xót của Đức Chúa Trời, nhưng khi đã trải nghiệm một thời gian, họ nhận thấy rằng ân điển của Đức Chúa Trời, tình yêu và lòng thương xót của Ngài không thể hoàn thiện con người, và không thể bộc lộ điều nào là hư hoại bên trong con người, họ cũng không thể loại bỏ con người có tâm tính hư hoại của mình, hoặc hoàn thiện tình yêu và đức tin của mình. Công tác về ân điển của Đức Chúa Trời là công việc của một giai đoạn, và con người không thể dựa vào việc tận hưởng ân điển của Đức Chúa Trời để hiểu Đức Chúa Trời.
Việc Đức Chúa Trời hoàn thiện con gnười được hoàn tất thông qua điều gì? Thông qua tâm tính công bình của Ngài. Tâm tính của Đức Chúa Trời chủ yếu bao gồm sự công bình, thạnh nộ, oai nghi, phán xét, rủa sả, và việc hoàn thiện con người của Ngài chủ yếu thông qua sự phán xét. Một số người không hiểu, và hỏi vì sao Đức Chúa Trời chỉ có thể hoàn thiện con người thông qua sự phán xét và sự rủa sả. Họ nói rằng: “Nếu Đức Chúa Trời rủa sả con người, chẳng phải con người sẽ chết sao?” Nếu Đức Chúa Trời phán xét con người, chẳng phải con người sẽ bị kết án sao? Vậy thì làm sao con người vẫn có thể được hoàn thiện?” Đó là những lời nói của những người không biết đến công việc của Đức Chúa Trời. Điều Đức Chúa Trời rủa sả là sự bất tuân của con người, và điều Ngài phán xét là những tội lỗi của con người. Mặc dù Ngài phán một cách hà khắc, và không có chút tình cảm nào, nhưng Ngài tiết lộ mọi điều bên trong con người, và qua những lời nghiêm khắc này, Ngài tiết lộ điều nào là cốt yếu bên trong con người, nhưng qua sự phán xét như thế, Ngài cho con người kiến thức sâu sắc về bản chất của xác thịt, và do đó con người đầu phục để vâng lời trước Đức Chúa Trời. Xác thịt của con người là của tội lỗi, và thuộc về Sa-tan, nó bất tuân, và là đối tượng cho sự sửa phạt của Đức Chúa Trời―và vì vậy, để con người biết về bản thân mình, những lời phán xét của Đức Chúa Trời phải xảy đến cho họ và phải sử dụng mọi hình thức tôi luyện; chỉ khi đó công tác của Đức Chúa Trời mới có thể hiệu quả được.
Từ những lời được phán ra bởi Đức Chúa Trời, có thể thấy rằng Ngài đã kết án xác thịt của con người. Vậy thì, những lời này có phải là những lời rủa sả hay không? Những lời được phán ra bởi Đức Chúa Trời bày tỏ những sắc thái thực sự của con người, và qua sự bày tỏ như thế con người bị phán xét, và khi họ thấy rằng mình không thể làm hài lòng ý muốn của Đức Chúa Trời, bên trong họ cảm thấy đau buồn và hối hận, họ cảm thấy mình mắc nợ Đức Chúa Trời quá nhiều, và không đủ khả năng thỏa mãn ý muốn của Đức Chúa Trời. Có những lúc Đức Thánh Linh kỷ luật ngươi từ bên trong, và sự kỷ luật này đến từ sự phán xét của Đức Chúa Trời; có những lúc Đức Chúa Trời quở trách ngươi và giấu mặt Ngài khỏi ngươi, khi Ngài không chú ý đến ngươi, và không hành động bên trong ngươi, âm thầm sửa phạt ngươi để tôi luyện ngươi. Công việc của Đức Chúa Trời trong con người chủ yếu là để làm rõ tâm tính công bình của Ngài. Rốt cuộc, con người làm chứng về điều gì cho Đức Chúa Trời? Con người làm chứng rằng Đức Chúa Trời là công bình, rằng tâm tính của Ngài là sự công bình, thạnh nộ, sửa phạt và phán xét; con người làm chứng cho tâm tính công bình của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời dùng sự phán xét của Ngài để hoàn thiện con người, Ngài đã yêu thương con người, và cứu rỗi con người―nhưng tình yêu của Ngài chứa đựng nhiều đến đâu? Có sự phán xét, oai nghi, thạnh nộ, và rủa sả. Mặc dù Đức Chúa Trời đã rủa sả con người trong quá khứ, nhưng Ngài đã không hoàn toàn ném con người xuống vực sâu không đáy, mà đã sử dụng phương cách đó để tôi luyện đức tin của con người; Ngài đã không đưa con người đến cái chết, mà đã hành động để hoàn thiện con người. Bản chất của xác thịt là của Sa-tan―Đức Chúa Trời phán điều đó hoàn toàn đúng, nhưng các sự việc do Đức Chúa Trời thực hiện không được hoàn thành theo lời của Ngài. Ngài rủa sả ngươi hầu cho ngươi có thể yêu Ngài, và hầu cho ngươi có thể biết được bản chất của xác thịt; Ngài sửa phạt ngươi hầu cho ngươi có thể được tỉnh thức, để cho phép ngươi biết những thiếu sót bên trong ngươi, và để biết sự hoàn toàn không xứng đáng của con người. Do đó, những sự rủa sả của Đức Chúa Trời, sự phán xét của Ngài, sự oai nghi và thạnh nộ của Ngài―tất cả đều nhằm hoàn thiện con người. Tất cả những gì Đức Chúa Trời làm ngày nay, và tâm tính công bình mà Ngài làm rõ bên trong các ngươi―tất cả đều nhằm hoàn thiện con người, và đó là tình yêu của Đức Chúa Trời.
Theo những quan niệm truyền thống của con người, tình yêu của Đức Chúa Trời là ân điển, lòng thương xót, và sự cảm thông của Ngài cho sự yếu đuối của con người. Mặc dù những điều này cũng là tình yêu của Đức Chúa Trời, nhưng chúng quá phiến diện, và không phải là phương tiện chủ yếu để qua đó Đức Chúa Trời hoàn thiện con người. Khi một số người chỉ mới bắt đầu tin vào Đức Chúa Trời, đó là vì bệnh tật. Bệnh tật này là ân điển của Đức Chúa Trời dành cho ngươi; không có nó, ngươi sẽ không tin vào Đức Chúa Trời, và nếu ngươi không tin vào Đức Chúa Trời thì ngươi sẽ không đi xa đến như vậy―và do đó ngay cả ân điển này cũng là tình yêu của Đức Chúa Trời. Trong thời gian tin vào Chúa Jêsus, người ta đã làm nhiều điều Đức Chúa Trời không thích bởi vì họ đã không hiểu lẽ thật, nhưng Đức Chúa Trời có tình yêu và lòng thương xót, và Ngài đã đưa con người đi xa đến như vậy, và mặc dù con người không hiểu được gì, nhưng Đức Chúa Trời vẫn cho phép con người theo Ngài, và hơn nữa, đã dẫn dắt con người cho đến ngày nay. Đây chẳng phải là tình yêu của Đức Chúa Trời sao? Điều được thể hiện trong tâm tính của Đức Chúa Trời là tình yêu của Đức Chúa Trời―điều này hoàn toàn đúng! Khi việc xây dựng hội thánh đã đạt đến đỉnh điểm, Đức Chúa Trời đã thực hiện bước công việc của những người hầu việc và ném con người xuống vực sâu không đáy. Mọi lời phán trong thời kỳ của những người hầu việc đều là những lời rủa sả: rủa sả về xác thịt của ngươi, rủa sả về tâm tính hư hoại thuộc về Sa-tan của ngươi, và rủa sả về những điều ngươi không làm trọn ý muốn của Đức Chúa Trời. Công việc được Đức Chúa Trời thực hiện trong bước đó đã được biểu hiện như sự oai nghi, ngay sau đó Đức Chúa Trời đã thực hiện bước công việc sửa phạt, rồi đến thử thách về cái chết. Qua công tác đó, con người đã nhìn thấy sự thạnh nộ, oai nghi, phán xét, và sửa phạt của Đức Chúa Trời, nhưng họ cũng thấy được ân điển của Đức Chúa Trời, tình yêu và lòng thương xót của Ngài; mọi điều Đức Chúa Trời đã làm, và mọi điều đã được biểu hiện như tâm tính của Ngài, là lòng yêu thương con người, và mọi điều Đức Chúa Trời đã làm có thể đáp ứng nhu cầu của con người. Ngài đã làm điều đó nhằm hoàn thiện con người, và Ngài đã chu cấp cho con người tùy theo tầm vóc của họ. Nếu Đức Chúa Trời đã không làm điều này, thì con người sẽ không thể đến trước mặt Đức Chúa Trời, và sẽ không có cách nào biết được khuôn mặt thật của Đức Chúa Trời. Kể từ khi con người mới bắt đầu tin vào Đức Chúa Trời cho đến ngày nay, Đức Chúa Trời đã dần chu cấp cho con người theo đúng tầm vóc của con người, hầu cho, bên trong, con người dần biết đến Ngài. Chỉ đến ngày nay con người mới nhận ra sự phán xét của Đức Chúa Trời tuyệt vời như thế nào. Bước công việc của những người hầu việc là sự kiện đầu tiên của công tác rủa sả từ thời điểm sáng tạo cho đến ngày nay. Con người đã bị rủa sả vào vực sâu không đáy. Nếu Đức Chúa Trời đã không làm điều đó, thì ngày nay con người sẽ không có kiến thức thực sự về Đức Chúa Trời; chỉ thông qua sự rủa sả của Đức Chúa Trời thì con người mới chính thức bắt gặp tâm tính của Đức Chúa Trời. Những kinh nghiệm đó đã cho con người thấy rằng lòng trung thành của họ là không thể chấp nhận được, rằng tầm vóc của họ quá nhỏ bé, rằng họ không có khả năng làm hài lòng ý muốn của Đức Chúa Trời, và rằng những lời tuyên bố của họ về việc làm hài lòng Đức Chúa Trời mọi lúc không hơn gì những lời nói suông. Mặc dù trong bước công việc của những người hầu việc Đức Chúa Trời đã rủa sả con người, nhưng nhìn từ ngày nay, bước công việc của Đức Chúa Trời thật tuyệt vời: Nó đã mang lại một bước ngoặt to lớn cho con người, và đã tạo ra một sự thay đổi to lớn trong khuynh hướng sống của họ. Trước thử thách của những người hầu việc, con người đã không hiểu gì về việc theo đuổi sự sống, ý nghĩa của việc tin vào Đức Chúa Trời, hoặc sự khôn ngoan trong công tác của Đức Chúa Trời, họ cũng đã không hiểu được rằng công tác của Đức Chúa Trời có thể thử nghiệm con người. Từ thời của những người hầu việc cho đến ngày nay, con người thấy được công tác của Đức Chúa Trời kỳ diệu ra sao, điều đó thật không thể dò lường đối với con người, và khi sử dụng bộ não của mình, họ không thể tưởng tượng được Đức Chúa Trời hành động như thế nào, và cũng nhận thấy tầm vóc của họ nhỏ bé ra sao và thấy rằng họ quá bất tuân. Khi Đức Chúa Trời rủa sả con người, đó là nhằm đạt được một hiệu quả, và Ngài đã không đưa con người đến cái chết. Mặc dù Ngài rủa sả con người, Ngài đã làm như thế qua lời phán, và những lời rủa sả của Ngài đã không thực sự xảy đến cho con người, vì điều Đức Chúa Trời đã rủa sả là sự bất tuân của con người, và vì thế những lời rủa sả của Ngài cũng nhằm hoàn thiện con người. Cho dù Đức Chúa Trời phán xét hay rủa sả họ, cả hai đều hoàn thiện con người: Cả hai đều nhằm hoàn thiện những gì bất khiết bên trong con người. Thông qua phương cách này con người đã được tôi luyện, và điều còn thiếu bên trong con người đã được hoàn thiện qua lời và công tác của Ngài. Mỗi bước trong công việc của Đức Chúa Trời―cho dù đó là những lời hà khắc, hay sự phán xét, hay sự sửa phạt―đều hoàn thiện con người, và hoàn toàn phù hợp. Trong suốt các thời đại, Đức Chúa Trời chưa từng làm công việc như thế này; ngày nay, Ngài hành động bên trong các ngươi hầu cho các ngươi đánh giá cao sự khôn ngoan của Ngài. Mặc dù các ngươi đã phải chịu một nỗi đau nào đó bên trong, nhưng tấm lòng của các ngươi cảm thấy vững vàng và bình an; đó là phước lành của các ngươi để có thể tận hưởng giai đoạn công việc này của Đức Chúa Trời. Bất kể các ngươi có thể đạt được điều gì trong tương lai, tất cả những gì các ngươi thấy về công tác của Đức Chúa Trời trong các ngươi ngày nay là tình yêu. Nếu con người không trải nghiệm sự phán xét và tôi luyện của Đức Chúa Trời, thì những hành động và sự sốt sắng của họ sẽ luôn ở bề ngoài, và tâm tính của họ sẽ luôn không thay đổi. Điều này có được kể là đã được Đức Chúa Trời đoạt lấy không? Ngày nay, mặc dù bên trong con người vẫn còn nhiều kiêu ngạo và tự phụ, nhưng tâm tính của con người đã ổn định hơn trước rất nhiều. Việc Đức Chúa Trời xử lý ngươi là nhằm cứu ngươi, và mặc dù đôi khi ngươi có thể cảm thấy một chút đau đớn, sẽ đến ngày xuất hiện một sự thay đổi trong tâm tính của ngươi. Lúc đó, ngươi sẽ nhìn lại và thấy được công tác của Đức Chúa Trời khôn ngoan đến mức nào, và đó sẽ là lúc ngươi có thể thực sự hiểu được ý muốn của Đức Chúa Trời. Ngày nay, có một số người nói rằng họ hiểu được ý muốn của Đức Chúa Trời―nhưng điều đó không thực tế lắm, họ đang nói những điều vô nghĩa, bởi vì hiện tại họ vẫn chưa hiểu được liệu ý của Đức Chúa Trời muốn cứu rỗi hay muốn rủa sả con người. Có lẽ ngươi không thể nhìn thấy điều đó rõ ràng lúc này, nhưng sẽ đến ngày ngươi nhận thấy rằng ngày tôn vinh Đức Chúa Trời đã đến, và ngươi nhận thấy việc yêu mến Đức Chúa Trời có ý nghĩa ra sao, hầu cho ngươi sẽ nhận biết cuộc sống của con người, và xác thịt của ngươi sẽ sống trong thế giới của Đức Chúa Trời yêu thương, tâm linh của ngươi sẽ được giải phóng, cuộc sống của ngươi sẽ tràn đầy niềm vui, và ngươi sẽ luôn gần gũi với Đức Chúa Trời, và sẽ luôn ngưỡng vọng Đức Chúa Trời. Lúc đó, ngươi sẽ thực sự biết được công việc của Đức Chúa Trời ngày nay có giá trị như thế nào.
Ngày nay, hầu hết mọi người đều không có kiến thức đó. Họ tin rằng việc chịu khổ là vô giá trị, họ bị thế giới từ bỏ, cuộc sống gia đình của họ gặp khó khăn, họ không được Đức Chúa Trời yêu, và triển vọng của họ thật ảm đạm. Nỗi đau khổ của một số người đạt đến một điểm nhất định, và suy nghĩ của họ chuyển sang cái chết. Đây không phải là tình yêu Đức Chúa Trời thực sự; những người như thế là những kẻ hèn nhát, họ không có sự kiên trì, họ yếu đuối và bất lực! Đức Chúa Trời mong muốn con người yêu mến Ngài, nhưng con người càng yêu mến Ngài thì con người càng chịu khổ, và con người càng yêu mến Ngài thì những thử thách của con người càng lớn. Nếu ngươi yêu mến Ngài, thì mọi loại đau khổ sẽ xảy đến với ngươi―và nếu ngươi không yêu, thì có lẽ mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ cho ngươi, và mọi thứ xung quanh ngươi sẽ bình yên. Khi ngươi yêu Đức Chúa Trời, ngươi sẽ cảm thấy rằng nhiều thứ xung quanh ngươi là không thể vượt qua được, và vì tầm vóc của ngươi quá nhỏ bé nên ngươi sẽ được tôi luyện; hơn nữa, ngươi không có khả năng làm hài lòng Đức Chúa Trời, và ngươi sẽ luôn cảm thấy rằng ý muốn của Đức Chúa Trời quá cao cả, rằng nó vượt khỏi tầm với của con người. Bởi vì tất cả những điều này, ngươi sẽ được tôi luyện―bởi vì có nhiều yếu đuối bên trong ngươi, và nhiều điều không có khả năng làm hài lòng ý muốn của Đức Chúa Trời, ngươi sẽ được tôi luyện bên trong. Tuy nhiên, các ngươi phải thấy rõ rằng sự thanh tẩy chỉ đạt được thông qua sự tôi luyện. Do đó, trong những ngày sau rốt này các ngươi phải làm chứng cho Đức Chúa Trời. Cho dù nỗi đau khổ của các ngươi lớn đến đâu, các ngươi vẫn phải tiếp tục đến cuối cùng, và thậm chí đến hơi thở sau cùng, các ngươi vẫn phải trung tín với Đức Chúa Trời, và chịu sự sắp đặt của Đức Chúa Trời; chỉ có điều này mới là yêu Đức Chúa Trời thực sự, và chỉ có điều này mới là lời chứng mạnh mẽ và vang dội. Khi ngươi bị Sa-tan cám dỗ, ngươi nên nói: “Tấm lòng ta thuộc về Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời đã đoạt lấy ta rồi. Ta không thể làm hài lòng ngươi―ta phải tận hiến mọi sự để làm hài lòng Đức Chúa Trời.” Ngươi càng làm hài lòng Đức Chúa Trời, thì Đức Chúa Trời càng ban phước cho ngươi, và sức mạnh của tình yêu ngươi dành cho Đức Chúa Trời càng lớn; cũng vậy, ngươi sẽ có đức tin và quyết tâm, và sẽ cảm thấy rằng không điều gì xứng đáng hoặc quan trọng hơn một cuộc đời dành để yêu Đức Chúa Trời. Có thể nói rằng con người phải yêu Đức Chúa Trời để không phải buồn phiền. Mặc dù có những lúc xác thịt của ngươi yếu đuối và ngươi bị bủa vây bởi nhiều rắc rối thực sự, nhưng trong những lúc này ngươi sẽ thực sự dựa vào Đức Chúa Trời, và trong tâm linh ngươi, ngươi sẽ được an ủi, ngươi sẽ cảm thấy chắc chắn, và ngươi có điều gì đó để phụ thuộc vào. Bằng cách này, ngươi sẽ có thể vượt qua nhiều hoàn cảnh, và như thế ngươi sẽ không phàn nàn về Đức Chúa Trời vì nỗi thống khổ mà ngươi phải chịu đựng; ngươi sẽ muốn ca hát, nhảy múa, và cầu nguyện, nhóm lại và tương giao, dâng suy nghĩ lên cho Đức Chúa Trời, và ngươi sẽ cảm thấy rằng tất cả mọi người, mọi vấn đề, và mọi thứ xung quanh ngươi được Đức Chúa Trời sắp đặt đều phù hợp. Nếu ngươi không yêu Đức Chúa Trời, thì mọi điều ngươi xem thấy sẽ khiến ngươi khó chịu, sẽ không có gì đẹp mắt ngươi cả; trong tâm linh của mình ngươi sẽ không được tự do mà bị đè nén, tấm lòng của ngươi sẽ luôn phàn nàn về Đức Chúa Trời, và ngươi sẽ luôn cảm thấy rằng mình phải chịu quá nhiều dằn vặt, và rằng điều đó thật bất công. Nếu ngươi không theo đuổi để được hạnh phúc, mà để làm hài lòng Đức Chúa Trời và để không bị Sa-tan cáo buộc, thì việc theo đuổi như vậy sẽ cho ngươi sức mạnh to lớn để yêu Đức Chúa Trời. Con người có thể thực hiện mọi điều được phán bởi Đức Chúa Trời, và mọi điều họ làm có thể làm hài lòng Đức Chúa Trời―đây là ý nghĩa của việc sở hữu thực tại. Theo đuổi sự hài lòng của Đức Chúa Trời là sử dụng tình yêu dành cho Đức Chúa Trời để đưa lời của Ngài vào thực hành; bất kể lúc nào―ngay cả khi những người khác không có sức mạnh―bên trong ngươi vẫn có một tấm lòng yêu mến Đức Chúa Trời, hết sức khao khát Đức Chúa Trời, và nhớ đến Đức Chúa Trời. Đây là tầm vóc thực sự. Tầm vóc của ngươi to lớn ra sao tùy thuộc vào tình yêu Đức Chúa Trời của ngươi lớn đến đâu, vào việc ngươi có thể đứng vững khi bị thử nghiệm hay không, ngươi có yếu đuối khi một môi trường nào đó xảy đến với mình hay không, và ngươi có thể đứng vững khi anh em chị em của ngươi chối bỏ ngươi hay không; những sự kiện xảy đến sẽ cho thấy tình yêu của ngươi dành cho Đức Chúa Trời như thế nào. Từ phần lớn công việc của Đức Chúa Trời, có thể nhận thấy rằng Đức Chúa Trời thực sự yêu thương con người, chỉ là đôi mắt tâm linh của con người vẫn chưa được khai mở hoàn toàn, và họ không thể nhìn thấu được phần lớn công việc của Đức Chúa Trời, ý muốn của Đức Chúa Trời, và nhiều điều tốt đẹp về Đức Chúa Trời; con người có quá ít tình yêu thực sự dành cho Đức Chúa Trời. Ngươi đã tin Đức Chúa Trời suốt thời gian này, và ngày nay Đức Chúa Trời đã cắt đứt mọi phương tiện tẩu thoát. Nói một cách thực tế, ngươi không có lựa chọn nào khác ngoài việc đi đúng đường, con đường đúng đắn mà ngươi đã được dẫn dắt bởi sự phán xét hà khắc và sự cứu rỗi tối cao của Đức Chúa Trời. Chỉ sau khi trải qua khó khăn và tôi luyện thì con người mới biết rằng Đức Chúa Trời thật đáng yêu. Khi đã trải nghiệm cho đến ngày nay, có thể nói rằng con người đã biết được phần nào vẻ đẹp của Đức Chúa Trời—nhưng điều này vẫn chưa đủ, bởi vì con người quá thiếu sót. Họ phải trải nghiệm nhiều hơn về công tác kỳ diệu của Đức Chúa Trời, và nhiều hơn về tất cả sự tôi luyện đau khổ do Đức Chúa Trời đặt ra. Chỉ sau đó khuynh hướng sống của con người mới có thể được thay đổi.
Nguồn
bài viết:HộiThánh Đức Chúa Trời Toàn Năng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét